ngoi thien

Takako Mino | Bửu Thành lược dịch: Đánh thức Bồ Đề Tâm nơi Tuổi trẻ

Câu chuyện của Takako Mino, “Sứ giả Hòa bình”

Khi tôi lên 5, mẹ tôi với lý tưởng kosen-rufu[1], vì vậy bằng cách nào đó, bà đã thuyết phục bố tôi chuyển từ Tokyo đến Long Island, New York. Bốn năm sau, chúng tôi dời chỗ ở đến Illinois, là nơi bố tôi làm việc. Chính tại đó, tôi bắt đầu phản ứng lại thái độ của cha mẹ và trở nên nóng tính với họ.

Trong sâu thẳm, tôi chỉ mong muốn hội nhập với cuộc sống ở đây như một người bình thường. Mặc dù bề ngoài tôi tỏ ra rất tự tin, nhưng trong thâm tâm tôi vô cùng bất an và xấu hổ về bản thân.

Song, cách đây sáu năm, trong quá trình học tại Claremont McKenna College, California, tôi đã quyết chí nghiên cứu về quan hệ quốc tế, hiểu biết về điều này và tìm cách xây dựng hòa bình từ cấp cơ sở.

Trong quá trình nghiên cứu như vậy, tôi từng tìm đến Uganda, một đất nước vừa trải qua một cuộc chiến tranh tàn khốc. Tôi đã phỏng vấn những người từng là cầm súng ở tuổi vị thành niên, hoặc nhỏ hơn trước đây, cũng như những người may mắn sống sót về kinh nghiệm chiến tranh tang thương. Tôi thấy rằng nhiều người trong số họ cảm thấy tuyệt vọng và bất lực, và luôn tìm kiếm sự cứu giúp từ bên ngoài để giải tỏa nỗi đau khổ của mình.

thuong lam cac buc thu phap thien dinh cua thien su thich nhat hanh

Suy nghĩ về cách giúp họ, tôi bắt đầu nhận ra rằng tất cả các câu trả lời mà tôi đã tìm kiếm đều được tìm thấy trong triết lý xây dựng nhận thức cá nhân và sứ mệnh của Phật giáo Nichiren, theo cách đó sẽ giúp mỗi người trở thành tác nhân chính cho nền hòa bình.

Bấy giờ, tôi được học nhiều điều bổ ích từ tác phẩm “The Human Revolution”, của Chủ tịch SGI Ikeda về Soka Gakkai, để biết về nhân vật Josei Toda và Daisaku Ikeda đã đứng lên giữa sự tàn phá của Thế chiến thứ hai để thực hiện lời nguyện cho hòa bình thế giới, Tác phẩm thực sự đã đánh động mạnh mẽ tâm thức và thay đổi đời sống của tôi. Đây là động lực chính đầu tiên của tôi khi trở thành một nhà giáo – Sensei[2] – nhờ hiểu được lời phát nguyện của một vị thầy và người học trò. Đã bốn năm rồi, tôi dạy tiếng Anh ở một trường trung học, trong khi vẫn theo học Tiến sĩ ngành giáo dục. Ước mơ của tôi là mở một trường đại học ở Châu Phi dựa trên nền tảng giáo dục Soka và sự chú trọng của nó đối với hạnh phúc của mỗi sinh viên.

Dạy học là một cuộc đấu tranh hàng ngày, nhưng mỗi sáng, khi tôi tụng Nam-myoho-renge-kyo[3] trước Gohonzon[4], đó là một lời nhắc nhở về bổn phận và nhiệm vụ của tôi. Dù học sinh có khó khăn đến đâu, tôi vẫn được nhắc nhở rằng tôi là Phật, và họ cũng là Phật. Vì vậy, cho dù thế nào đi nữa, tôi không bao giờ được từ bỏ khơi dạy tiềm năng của họ.

Giúp mỗi người đánh thức tiềm năng vô hạn của họ và dạy họ cách quan tâm đến người khác của Bồ tát, là những gì sẽ lật ngược tình thế lịch sử ở đất nước chúng ta.

Ví dụ, tôi có một học trò, rất dễ nổi cáu và bắt nạt bạn cùng lớp. Thật chí dọa dẫm của cô giáo. Một lần, cô ấy đã loại một học sinh khác trong một cuộc thảo luận về nạn phân biệt chủng tộc trong lớp. Khi tôi bảo cô ấy bình tĩnh lại, lần đầu tiên tôi thấy trong mắt cô ấy hiện lên vẻ hối hận và thiếu tự tin. Từ đó, tôi quyết tâm bằng cách nào đó sẽ đột phá với người học trò này.

Khi tôi tụng kinh để chân thành ca ngợi cô ấy mỗi ngày và về cơ bản tôn trọng cuộc sống của cô ấy, tôi nhận ra rằng điều đó đã trở thành cuộc “cách mạng con người” của chính tôi. Thay vì xem cô ấy như một kẻ gây rối, tôi bắt đầu nhìn thấy Phật tính của cô ấy. Và vì tôi đã thay đổi nên cô ấy đã thay đổi. Trong khi trước đó, cô ấy tức giận bước vào lớp, cô ấy bắt đầu chào tôi và thể hiện sự thích thú thực sự khi đến lớp. Vào cuối học kỳ, cô ấy đã cho cả lớp ký một tấm áp phích đề cao tôi và cảm ơn tôi vì đã không từ bỏ cô ấy.

Bằng cách làm theo sự hướng dẫn của Bổn Sư Thích Tôn để thay đổi bản thân trước tiên, tôi cũng đã phát huy tâm nguyện để chân thành khuyến khích bạn bè của mình bắt đầu thực hành Phật giáo này vì hạnh phúc của họ.

Vào tháng 5 năm 2015, tôi được bổ nhiệm làm Chủ tịch Tổ chức Nữ Lãnh Đạo Trẻ Nam California – Khu vực phía Bắc, và nhóm của chúng tôi xác định sứ mệnh của mình là biến đổi bóng tối của thời đại, bắt đầu từ cộng đồng của chúng tôi.

Tháng 12 năm ngoái, một vụ tấn công khủng bố đã xảy ra ở San Bernardino, California, khiến 14 người thiệt mạng. Một trong những vị Bồ tát xuất hiện vào khoảng thời gian này là một thanh niên trước đây từng muốn tự tử mà tôi đã giúp đỡ vượt qua và trở thành một những Gohonzon. Kể từ đó, anh ấy đã tự nhận lấy trách nhiệm giới thiệu  Phật giáo đến với bạn bè và cùng họ siêng năng thực hành. Tôi thực sự cảm thấy rằng việc giúp mỗi người đánh thức tiềm năng vô hạn của họ và dạy họ cách quan tâm đến người khác của một vị bồ tát là điều sẽ lật ngược tình thế lịch sử ở đất nước chúng ta.

Cuối cùng, tôi nghiệm ra, thông qua việc tìm kiếm sự hướng dẫn của Sensei và đảm nhận trách nhiệm lãnh đạo vì hạnh phúc của người khác, tôi đã học cách mở rộng trái tim mình và đón nhận con người thật của mình.

Takako Mino

[1] Kōsen-rufu (広 宣 流 布), một cụm từ được tìm thấy trong bản dịch tiếng Nhật của Kinh Pháp Hoa Phật giáo, được định nghĩa một cách không chính thức là “hòa bình thế giới thông qua hạnh phúc cá nhân.” Nó ám chỉ sự phổ biến rộng rãi trong tương lai của Kinh Pháp Hoa. Thuật ngữ này bắt nguồn từ chương thứ 23 của Kinh Pháp Hoa: “Hãy truyền bá chương này rộng rãi khắp Jambudvīpa trong khoảng thời gian 500 năm cuối cùng sau khi tôi qua đời.” Nichiren (1222–1282), người sáng lập Phật giáo Nichiren, đã lấy tuyên bố này để chỉ ra rằng Kinh Pháp Hoa là Luật được tuyên bố và truyền bá rộng rãi trong Thời đại sau. Kōsen có nghĩa là “tuyên bố rộng rãi.” “Rộng rãi” có nghĩa là nói ra với thế giới, với một số lượng lớn hơn bao giờ hết và phạm vi rộng hơn bao giờ hết của mọi người. “Tuyên bố” có nghĩa là công bố lý tưởng, nguyên tắc và triết lý của một người. Ru (dòng chảy) của rufu có nghĩa là “một dòng chảy như dòng sông lớn”, và fu (vải) có nghĩa là “trải ra như một tia vải.” Điều này đòi hỏi một cách tiếp cận chủ động và có sự tham gia của shakubuku, sự truyền bá của Phật pháp, chứ không phải là nơi ẩn cư yên bình hay cô đơn trong thiền định.

[2] Sensei, Seonsaeng hoặc Xiansheng (先生) là một thuật ngữ kính trọng dùng chung trong tiếng Nhật, tiếng Hàn và tiếng Trung; điều này được dịch theo nghĩa đen là “người sinh ra trước người khác” hoặc “người đến trước”. Trong cách sử dụng chung, nó được sử dụng, với hình thức thích hợp, sau tên của một người và có nghĩa là “giáo viên.” Từ này cũng được sử dụng như một chức danh để chỉ hoặc đề cập đến các chuyên gia hoặc người có thẩm quyền, hoặc để bày tỏ sự tôn trọng đối với người đã đạt được một mức độ thành thạo nhất định trong một hình thức nghệ thuật hoặc một số kỹ năng khác.

[3] Namu Myōhō Renge Kyō (南 無 妙法 蓮華 經; đôi khi được lược bớt phiên âm là Nam Myōhō Renge Kyō) (tiếng Anh: Devotion to the Mystic Law of the Lotus Sutra / Vinh quang Pháp Hoa Kinh Pháp Hoa) là những từ được truyền tụng trong tất cả các hình thái của Phật giáo Nichiren. Các từ Myōhō Renge Kyō đề cập đến tiêu đề tiếng Nhật của Lotus Sūtra. Thần chú được gọi là Daimoku (題目) hoặc, ở dạng kính ngữ, O-daimoku (お 題目) có nghĩa là danh hiệu và được tuyên bố lần đầu tiên bởi nhà sư Phật giáo Nhật Bản Nichiren vào ngày 28 tháng 4 năm 1253 trên đỉnh núi Kiyosumi, hiện được tưởng niệm bởi Chùa Seichō-ji ở Kamogawa, tỉnh Chiba, Nhật Bản.

[4] Gohonzon (tiếng Nhật: 御 本尊) là một thuật ngữ chung để chỉ một đối tượng tôn giáo đáng kính trong Phật giáo Nhật Bản. Về mặt ngôn ngữ, từ gốc “Honzon” (本尊) bắt nguồn từ từ cổ “Konpon — Sogyo” có nghĩa là đối tượng tôn kính hoặc thờ phượng và “GO” (御) là tiền tố kính ngữ.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.