VĂN HỌC

Lam Khê: Chiếc lá về nguồn

leaf

1– Sáng sớm đã nhìn thấy lá vàng rụng đầy sân. Ừ, thì đang mùa thay lá mà. Sân chùa có nhiều cây cao bóng mát cho khách thập phương ghé lại tham quan thưởng ngoạn. Thế nên hoa lá và cây trái cứ mặc sức đua chen cùng gió trời …

Đọc thêm

Nhật Uyển: Đi vào cõi thơ Bùi Giáng

bui giang

Nói tới thơ Bùi Giáng là nói tới một thể điệu ngôn ngữ kỳ lạ, dị thường, vừa chân phương đằm thắm thiết thân thiết cốt, vừa dữ dội, xô ùa, đùa giỡn, dặt dìu, lay lắt cơn gió phù du cát bụi dưới trời trăng hóa hiện, cưỡng bức …

Đọc thêm

Thích Như Điển: Đóa hoa tâm

ht nhu dien

Hoa là một loài thực vật tượng trưng cho vẻ đẹp của thiên nhiên mà loài người thường hay trân quý, nhất là những loài hoa hồng, hoa cẩm chướng, hoa mẫu đơn, hoa mai, hoa cúc, hoa huệ… Cũng có rất nhiều người mến hoa, thương hoa nhưng cũng …

Đọc thêm

Lam Khê: Biển vọng hồn xa

bien

Gió miên man thổi từ phía chân trời. Gió làm xôn xao mặt biển trong một ngày nắng ấm nơi vùng bão táp vừa đi qua. Xa xa, từng cánh buồm chao nghiêng rẽ sóng, trông hệt như những con diều lớn đang cơn khát gió cứ lượn lờ qua lại …

Đọc thêm

Tâm Nhiên: Thanh thản Nàng Thơ

thanhthanh

Cỏ hoa là tinh anh của trời đất, nhật nguyêt, nghìn năm kết tụ tạo nên rồi chuyển mình hóa hiện thành em, người em gái dịu dàng, duyên dáng, đoan trang, thuần hạnh, thanh thản một Nàng Thơ vô cùng diễm tuyệt. Hiền thục em về, tỏa ngát hương …

Đọc thêm

Vĩnh Hảo: Đọc thơ Nguyễn Mạnh Trinh

ng manh trinh

Thơ mới của Nguyễn Mạnh Trinh đọc lên, nghe như nhạc. Một loại nhạc buồn thấm thía. Một loại buồn rất đau. Nhất là bài này, giọng thơ thật trầm tĩnh, mà nỗi đau thì lạnh tê vào tận tim gan: Dặn Anh Khói Sóng Anh, rẽ thẳng ngôi em …

Đọc thêm

Vĩnh Hảo: Không ai đứng một mình

tibet

Cơn mưa phùn đêm qua còn đọng nước trên đường. Gió thu đã về. Lá vàng theo gió lác đác vài chiếc cuốn vào tận thềm hiên. Cây phong đầu ngõ lại chuẩn bị trổ sắc đỏ ối như mọi năm. Người đi xa từ những mùa thu trước, sẽ …

Đọc thêm