VĂN HỌC

Nguyên Hiệp: Mù tỏa Dharamsala

Dharamsala

Dharamsala cách Delhi 514 km đường bộ, một chặng đường không phải quá xa, nhưng nói theo kiểu “đổ thừa” là vì chưa có duyên, nên sau hai năm sống ở Ấn Độ tôi mới có dịp lên đó. Từ Delhi, ta có thể lên Dharamsala bằng ba phương tiện khác …

Đọc thêm

Vĩnh Hảo: Tô Thùy Yên

tty

Thơ ông bài nào cũng dài. Có vẻ là những trường ca của một con người thao thức, băn khoăn, luôn tìm kiếm ý nghĩa của cuộc tồn sinh, lấy ngôn ngữ làm phương tiện đào xới, khai phá, những mong cảm thấu được gì trong cái mênh mang của …

Đọc thêm

Thích Tuệ Sỹ: Lục Bát, thơ Hoài Khanh

Thay Ts va Hoai khanh

Một thời xa xưa, đã qua rồi; tuổi thơ được nuôi lớn bằng lời ru của Mẹ. Những buổi trưa nhiệt đới, mặt trời nóng chảy, hoang vắng như tàn bạo, song đẹp một cách huyền ảo ngây người bởi giọng ru tha thiết theo nhịp tiếng võng đưa, quyện …

Đọc thêm

Uyên Nguyên: Hai bài thơ tiễn Thầy Thiện

green tara featured

THẦN CHÚ QUA SÔNG Kính gởi Bồ Tát giữa Hư Không Mấy người hiền rủ nhau đi, hết! Ta Bà còn những ai? Ai! đêm thâu hắt tiếng thở dài hồ nghi tự hỏi Niết Bàn, vui không? Lường đâu nổi hứng tang bồng nín hơi, hồn phách thả rong …

Đọc thêm

Viên Linh: Ðã đi mất hẳn đi rồi

vien linh

Sinh hoạt văn hóa miền Nam, thu nhỏ vào lãnh vực Văn Học và Triết Học, và giới hạn từ 1963 trở đi, đã tưng bừng phát triển, như hải triều, như thác đổ, phá vỡ những oi nồng của một thời kỳ ung độc, đưa thế hệ hai mươi …

Đọc thêm

Phạm Công Thiện: Đi

tranh tran the vinh

Phạm Công Thiện, tranh Trần Thế Vĩnh   1. Đã đi thì đã đi rồi Thượng phương trùng điệp thấy gì nữa đâu Hạ phương ngày tháng bể dâu Sắt son tình cũ phượng cầu tuý hương Có còn gì nữa mà thương Buổi trưa nằm ngủ thấy nường năm xưa. …

Đọc thêm

Vĩnh Hảo: Trên đỉnh tịch lặng

PCT Vinh Ha

Rắn trườn lên đồi tây Rung hết cả rừng cây Gió về bên đồi đông Tịch liêu. Chiều. Ráng hồng. Lang thang ngày mây trắng Rộn ràng như trẻ thơ Đêm về trên ngõ vắng Một mình. Im. Như tờ. Một đêm đã qua chưa Hoang vu đất lạnh tăm. …

Đọc thêm