Có những điều… lý trí hiểu rất rõ, nhưng chỉ khi đi qua tổn thương,…
Thơ
Cây núi Ngự kết ngôi vàng Phật ngự, Nước sông Hương mùi Đạo ngát hương đưa
(Thân tặng Huệ Lượng, nhóm Phật Tử Đạo Tâm) Đời vẫn nói:”Mỗi ngày một mới!”…
Xuân đã về đây, trong tuyết sương Lòng tôi tê tái suốt đêm trường. Trời…
Dẫu rêu xanh phủ tình cờ, dẫu mưa nắng có hững hờ cuộc chơi. Xưa nay vẫn một đất trời, vẫn cành mai cũ nở phơi nụ vàng.
(Kính ngưỡng giác linh ôn Phước An) Thầy đi rồi Bỏ lại “Hiu hắt quê…
Xuân xưa “công án” vẫn còn, Xuân nay nước nhớ tình non quay về;
Núi lạnh, mây mù đường xa vợi, Thở nhẹ, bước đều, cười lướt qua. Lòng từ trải rộng đời hư huyễn, Dậy mùa gió mát xuân an hòa.
Gió rơi xuống cội thường xuân, Tay nâng khói biếc lưng chừng phai phôi, Thương người kiếp mộng dần trôi, Nửa mang khâm liệm, nửa rời phiến đau
xuôi lòng về biển cả, mặt trời và mặt trăng, soi đại dương tâm thức, gợn sóng ánh chiều tà
Thầy đã đến và đã đi như thế, Khắp mười phương đều một cõi quê hương
Chớm thu hiu hắt đồi hoang cũ, Lối mòn cỏ lấp dấu chân xưa, Người đi vạn dặm không tung tích, Để lại muôn lời rơi như mưa.
Dao Ca là chuyển thể của Ca Dao, Bài ca bình dị của ruộng đồng, Sông nước quê hương Việt Nam, Được tái hiện trên con đường
Quê người ở tận nơi đâu? Hỏi trăng rằng tận bước đầu phù du, Hằng sa hạt, đỉnh phù hư, Lạnh dòng nước chảy sa mù tử sinh.
