Bao thu rồi, bước chân đã dẫn đi đâu, đến đâu, hay vẫn loanh quanh lẩn quẩn nơi ao tù nước đọng? Phương trời siêu tuyệt ngày đêm sáng ngời với hai vầng nhật-nguyệt, không ngừng dọi con đường sỏi đá lô nhô. Lối mòn ai người đi trước, không dẫm theo đó mà đi. Loay hoay một đời, trán nhăn tóc bạc, cuối cùng vẫn dậm chân tại chỗ. Ở nơi cao tọa, thụ hưởng những phù phiếm lợi-danh. Ngày qua tháng lại, quên mất chí nguyện ban đầu. Tâm thần hoảng loạn khi gió thu về cuốn đi từng đợt lá vàng. Rồi mai đây, khi cơn vô thường ập đến, danh với lợi, quyền với thế, còn mỏng hơn sương mai; có mang theo được gì vào chốn mịt mùng u minh. Uổng tiếc một thời trí còn sáng láng, thân còn kiện khang, đã không thuận duyên theo người hiền minh, cứ khư khư bám giữ vào sở kiến lầm lạc, vô minh chạy theo tà đảng, ác nhân. Người ác phán gì nghe cũng phải. Người hiền nói gì nghe cũng trái. Tâm địa thuần lương ngày xưa, nay mờ đục những phiền não, trí trá. Vậy mà ngày đêm cứ huênh hoang rao giảng đạo lý diệu huyền, khuyên người học đạo tu thân. Có biết đâu trong mắt người hiền trí, bản thân mình dù trong áo mão rực rỡ, vẫn chỉ là một hình nộm biết đi. Pháp học thô thiển, lệch lạc; pháp hành cạn cợt, lơ mơ, thì lấy đâu chánh pháp mà hoằng dương.

Không muộn màng cho sự quay về. Không muộn màng để cất bước chân. Thệ nguyện năm xưa đã từng thiết tha cất lên, từng rúng động ở tận cùng tâm can tinh anh thuần khiết, nay chỉ cần lắng lòng, nghiệm lại, nhớ lại: nhớ chúng sinh thống khổ vô tận, nhớ phương trời kỳ tuyệt vô biên; từng bước chân, cất lại từ đầu, cứ như vậy, từng bước đi lên thì đường dài vạn dặm rồi cũng vượt qua[*].


[*] “Thiên lý chi hành, thủy ư túc hạ” (千 里 之 行 始 於 足 下): hành trình ngàn dặm bắt đầu từ bước chân (Lão Tử – Đạo Đức Kinh, Chương 64, Thủ Vi).

Share.

Leave A Reply

Exit mobile version