Close Menu
Thư viện Phật ViệtThư viện Phật Việt
    Facebook X (Twitter) Instagram Pinterest YouTube
    • Mục đích & Chủ trương
    • Tác giả
    • Liên lạc
    Facebook X (Twitter) Instagram YouTube
    Thư viện Phật ViệtThư viện Phật Việt
    • PHẬT HỌC
      • Đức Phật
        • Thánh đản
        • Thành đạo
      • Phật học phổ thông
      • Nghiên cứu
      • Giảng luận
      • Pháp thoại
      • Ứng dụng
      • Trích dẫn Phật pháp
    • KINH – LUẬT – LUẬN
      • Kinh
        • Giới thiệu kinh
        • Giảng giải
      • Luật
        • Luật học
      • Luận
      • Kim Cang thừa
    • PHẬT GIÁO VIỆT NAM
      • Lịch sử
      • Nhân vật
        • Chư Tôn đức
        • Cư sĩ hữu công
        • Tiểu sử
      • Sự kiện
      • Tưởng niệm
    • CHUYÊN ĐỀ
      • Dân tộc
      • Giáo dục
      • Khoa học
      • Xã hội
      • Triết học
      • Biên khảo
      • Phật giáo thế giới
      • Nhìn ra thế giới
      • Chuyên mục khác
    • TUỔI TRẺ
      • Đời sống
      • Hành trang
      • Gia đình Phật tử
    • VĂN HÓA
      • Xuân Vạn Hạnh
      • Quán Thế Âm
      • Kiết hạ
      • Vu Lan
      • Nghi lễ – Phong tục
      • Mỹ thuật – Kiến trúc
      • Âm nhạc
    • VĂN HỌC
      • Văn
      • Thơ
      • Truyện
      • Tùy bút
      • Phê bình
      • Giới thiệu – Điểm sách
    • PHẬT SỰ
      • Tin tức
    • THƯ VIỆN
      • Báo chí
        • Kỷ yếu
        • Tạp chí
        • Tập san
      • Sách
      • Tham luận
      • Luận văn
      • Tư liệu
      • Media
        • Audio – MP3
        • Video Clips
      • Hình ảnh
    • NGOẠI VĂN
      • General Buddhist Studies
      • Buddhism with Youth
      • Buddhist Education
      • Buddhist History
      • Buddhist Culture
      • Buddhist Literature
      • Buddhist Sociology
    Thư viện Phật ViệtThư viện Phật Việt
    Trang chủ » Thích Chúc Xuân: Buông nhẹ giữa nhân gian

    Thích Chúc Xuân: Buông nhẹ giữa nhân gian

    16/03/20265 Mins Read
    retrateapr rocks 7354363 1280
    Ảnh: Retrateapr (Pixabay)
    Share
    Facebook Twitter LinkedIn Pinterest Email

    “Đời người như áng mây trôi bồng bềnh giữa hư không.
    Biết buông nhẹ giữa nhân gian, để mai này thong dong trở về với mênh mông.”

    Có những lúc giữa dòng đời tất bật, ta bỗng dừng lại và tự hỏi:
    rốt cuộc mình đến với thế gian này để làm gì?
    rồi mai này sẽ đi về đâu?

    Bao năm tháng mải miết chạy theo danh lợi, tình tiền, hơn thua, được mất…
    đến khi ngoảnh lại mới thấy tất cả chỉ như một giấc mộng dài.

    Những điều từng khiến ta vui buồn, giận hờn hay tiếc nuối, rồi cũng sẽ lặng lẽ trôi qua như áng mây bay
    uối trời.

    Đời người vốn mong manh như sương sớm.
    Một mai khi thân này trở về với cát bụi,
    mọi danh phận, yêu ghét, nắm giữ của hôm nay
    cũng chỉ còn là những dấu vết mờ nhạt giữa dòng thời gian.

    Nhưng cũng chính trong cái mong manh ấy,
    ta nhận ra một điều thật giản dị mà sâu xa:

    Được sống, được thở, được yêu thương nhau trong cuộc đời này
    đã là một nhân duyên quý giá.

    Vì thế, thay vì đợi đến lúc buông hết mới thôi giận hờn,
    có lẽ ngay từ hôm nay ta nên học cách sống chậm lại,
    mỉm cười nhiều hơn
    và nhẹ lòng hơn trước những được mất, hơn thua của thế gian.

    Dẫu biết rằng một ngày nào đó thân này sẽ trở về với đất,
    nhưng trong từng hơi thở hiện tại
    ta vẫn có thể sống an nhiên
    và bước đi thong dong giữa cuộc đời vô thường này.

    Và từ những suy tư ấy, trong lòng chợt bật lên những vần thơ:

    Trở Về Với Mênh Mông

    Mai này buông hết, ta về đất
    Gửi lại trần gian những mộng hờ
    Nắng sớm mưa chiều cùng cỏ dại
    Đêm nằm nghe gió ru vần thơ.

    Một nắm xương tàn gửi Ta–bà
    Hồn theo mây trắng dạo trời xa
    Danh lợi, tình tiền như bọt nước
    Tan vào hư ảo, nhạt dần qua.

    Thôi hết giận hờn, thôi nhớ thương
    Hình hài trả lại cát cùng sương
    Máu xương một thuở thành dưỡng chất
    Nuôi những mầm xanh tỏa sắc hương.

    Máu thịt hòa tan cùng sỏi đá
    Ươm xanh nhành lúa, thắm vườn hoa
    Gửi chút hương lành cho nhân thế
    Đền ơn năm tháng đã đi qua.

    Thôi nhé, hôm nay còn hơi thở
    An nhiên mà sống trọn niềm vui
    Mỉm cười nhân thế câu hỷ xả
    Mai bước thong dong… cõi vô vi.

    Những vần thơ này không phải là nỗi buồn về cái chết,
    mà là một cách nhìn bình thản về sự trở về của kiếp người.

    Khi nhìn sâu vào vô thường, ta chợt hiểu rằng:
    cuộc sống này vốn chỉ là một cõi tạm,
    và rồi một ngày nào đó, ta cũng sẽ nói lời tạm biệt:

    tạm biệt những nơi đã nuôi ta lớn lên,
    tạm biệt mái nhà quen thuộc,
    tạm biệt ông bà, cha mẹ, anh em quyến thuộc,
    tạm biệt bạn bè và những người từng đi ngang đời mình,
    tạm biệt cả chính hình hài đã cùng ta rong ruổi
    qua một chặng đời đủ thăng trầm vui buồn nơi cõi hồng trần.

    Đó không hẳn là một kết thúc bi thương,
    mà là lời chào, sự tri ân và buông bỏ những chấp niệm.

    Mọi thứ quanh ta rồi cũng sẽ đổi thay,
    bởi đời là vô thường.

    Không có gì tự nhiên sinh ra,
    cũng không có gì thật sự mất đi.
    Chỉ là các duyên tụ lại thì thành,
    các duyên tan ra thì biến,
    trong vòng duyên sinh duyên diệt.

    Bởi suy cho cùng, đời người chỉ là một chuyến hành trình tạm ghé qua.
    Đừng đợi đến khi tay không mới học cách mở lòng.
    Đừng chờ đến lúc chia xa mới biết trân quý những phút giây hiện tiền.

    Nguyện cho những ngày phía trước của mình
    không cần quá giàu sang,
    chỉ mong lòng đủ đầy;
    không cần hơn thua với ai,
    chỉ mong sống đúng với chính mình.

    Giữa được và mất vẫn giữ được nụ cười nhẹ nhàng.
    Giữa khen và chê vẫn giữ được sự điềm tĩnh.
    Và giữa cuộc đời rộng lớn này,
    vẫn giữ được một trái tim bình thản, an nhiên.

    Chi bằng ngay từ bây giờ
    ta hãy học cách mỉm cười với nhau,
    nhẹ như gió thoảng,
    và giữ lòng mình rộng mở mênh mông.

    Sống như trái chín,
    rụng xuống để nảy mầm,
    tan đi rồi hóa thân.

    Giữa dòng đời vô thường,
    có lẽ mỗi chúng ta cũng nên một lần tự hỏi:
    mình đang vấn vương điều gì,
    và đã sẵn sàng buông nhẹ để lòng thênh thang hay chưa?

    Khi lòng đã nhẹ, tâm đã an.
    Thế gian dù rộng lớn đến đâu,
    dẫu phiền não và phức tạp đến đâu,
    cũng chỉ còn là một bước đi thong dong.

    “Đời người như áng mây trời rộng
    Buông nhẹ lòng chợt hóa mênh mông”

    Thích Chúc Xuân

    Thích Chúc Xuân
    Share. Facebook Twitter Pinterest LinkedIn Tumblr Email
    Previous ArticleThích Nhuận Châu dịch: Tinh thần Huyền Trang
    Next Article HT Thích Huệ Hưng: Đề án Tu viện Chuyên tu

    Xem thêm

    Thích Chúc Xuân: Tỉnh thức trước vô thường

    18/06/2026

    Uyên Nguyên: Người đã đi rồi. Núi còn đây…

    15/06/2026

    Vĩnh Hảo: Chọn bạn

    28/05/2026
    Add A Comment
    Leave A Reply Cancel Reply

    Bài mới

    Daisetz Teitaro Suzuki | Đỗ Kim Thêm giới thiệu và dịch: Bàn về thuyết luân hồi

    24/06/2026

    Lãng Thanh: Nguyện cầu Phật lực từ bi

    21/06/2026

    Thích Chúc Xuân: Tỉnh thức trước vô thường

    18/06/2026

    GHPGVNTNHK Cáo bạch: Trưởng lão Hòa thượng Thích Phước Thuận viên tịch

    18/06/2026

    Uyên Nguyên: Người đã đi rồi. Núi còn đây…

    15/06/2026

    Đạo Sinh: (LUẬN CÂU-XÁ) Chương 8: Phân biệt định [Phần 27]

    02/06/2026

    Nguyệt san Chánh Pháp số 175 | tháng 6.2026

    02/06/2026

    Huỳnh Kim Quang: Đức Phật ra đời đã mở toang cánh cửa tự do cho con người

    01/06/2026

    Paul Dahlke | Đỗ Kim Thêm dịch: Tầm quan trọng của Phật giáo cho thời đại của chúng ta 

    29/05/2026

    Lãng Thanh: Tháng năm hoa tràn đồng

    28/05/2026
    Mạng xã hội
    • Facebook
    • Twitter
    • Pinterest
    • Instagram
    • YouTube
    • Soundcloud
    Website Phật giáo

    Hội Đồng Hoằng Pháp | GHPGVNTN

    Phật Giáo Úc Châu

    Viên Giác Pagoda

    Quảng Ðức Homepage

    Thư Viện Hoa Sen

    Làng Mai

    Hoa Vô Ưu

    Hương Tích Phật Việt

    Đạo Hy

    Chung Huong Institute

    GÐPTVN Trên Thế Giới

    GÐPT Việt Nam (Quốc nội)

    Sen Trắng | BHD GĐPTVN tại Hoa Kỳ

    Copyright © 2026 | Phật Việt tùng thư
    • Mục đích & Chủ trương
    • Tác giả
    • Liên lạc

    Type above and press Enter to search. Press Esc to cancel.