Tháng năm hoa nở tràn đồng, hoa vàng rực rỡ như màu nắng, hoa trồng…
Tùy bút
Bạn ngồi đó, thở nhẹ, những cơn gió se lạnh như không muốn phá tan khoảng bình yên nơi bạn,…
Một đời Thầy ngồi lại để dạy chúng con biết cách bước đi. Một đời không nói để dạy chúng con lắng nghe tiếng tịch liêu.
Buông cái gì? Thân xác này, của cải vật chất, danh vọng địa vị, dục lạc, ngũ dục lục trần, thất tình lục dục…?
Truyền thống văn hoá gia đình Việt, chữ “Hiếu” là nền tảng đạo đức, là sợi chỉ đỏ xuyên suốt mọi nếp sống, nếp nghĩ.
Thơ Hoài Khanh như một khúc dạo chậm, mời ta dừng lại một chút để thở, để soi vào vết nứt trong lòng mà nhận biết.
Tu tập là ta phải biết thực tập buông bỏ những ý niệm đó, khiến cho chúng trống rỗng ở trong tâm ta.
Có khi nào bạn hỏi: “Tại sao khi càng lớn tuổi, người ta càng thích…
Mùa xuân sang, xuân về, xuân đến, xuân đáo… ấy là sanh diệt mới có đến đi.
Niệm Phật không phải réo gọi tên Phật để Phật nhớ độ ta, cứu vớt ta. Niệm Phật là tâm niệm chứ không phải miệng niệm.
Xuân về cho người người hạnh ngộ, những buồn đau hóa thành chuyện cũ, lòng người tựa lá bồ đề, từ bi và vững chãi.
Tháng 12, những ngày cuối năm, khi những tờ lịch đã mỏng dần và ngoài…
Trong dãy Trường Sơn, ngày tháng của bậc Đại sĩ âm thầm trôi qua trong một phương trời viễn mộng. Trường Sơn ẩn hiện muôn hình vạn trạng.
Thầy đi rồi để lại một khoảng trống mênh mông trong lòng tứ chúng. Nước non và đạo pháp đều rơi vào khoảng lặng của cung trầm.
