KINH – LUẬT – LUẬN
Phần trước đã nói về (kṛto nirdeśaḥ) các công đức (guṇa) do các trí (jñāna) thành tựu. Phần này sẽ bàn về các công đức thuộc về một thể tánh khác là định (samādhis, đẳng trì), v.v..
Tôi nghe như vầy: Một thời Phật trú tại nước Xá-vệ, trong rừng Thắng, vườn Cấp-cô-độc.
Trên đây đã giải thích về các trí (jñāna), tiếp theo sẽ nói về các phẩm tánh (guṇa, đức) do các trí tạo thành (jñānamaya).
Tôi nghe như vầy: Một thời, Phật trú tại Xá-vệ, trong vườn Thanh Tín, giảng đường Lộc Mẫu, cùng đại chúng Tỳ-kheo một nghìn hai trăm năm mươi vị.
BÁT NHÃ TÂM KINH (Prajnaparamitahridaya Sùtra) là một bản văn ngắn nhất về Bát nhã ba la mật (Prajnaparamità).
Theo định nghĩa thông thường trong đời sống tổng quát thường ngày, trí tuệ được…
Với lịch sử triết học Phật giáo, nếu Long Thọ đã thành công khi tạo…
Phát trí luận là luận đầy đủ văn và nghĩa, nên đối với Lục túc luận, Phát trí luận được xem là thân và Lục túc luận được xem là chân của luận Phát trí này.
Chương trước đã nói về nhẫn và trí, chánh kiến và chánh trí. Vấn đề được đặt ra ở đây là có phải nhẫn không phải là trí không, có phải chánh trí không phải là chánh kiến không.
Bánh xe sinh hóa chuyển động liên tục tạo nên dòng tương tục của sinh mệnh và thể hiện thành những hình thái cụ thể trong các nẻo đường sinh tử gọi là Luân hồi
Phẩm Hạnh nguyện Phổ hiền nằm trong Đại tạng kinh bản Đại chính tân tu, cuốn 10, các trang 844 – 848.
Phần trên có nói nếu A-la-hán thuộc loại bất động thì sau thánh trí sẽ sinh khởi vô sinh trí; có phải nói như vậy là hàm ý vẫn có sự khác nhau giữa các A-la-hán thuộc hàng dự lưu, v.v.?
Đã nói về trường hợp thánh giả trụ ở quả (phalastha) nhưng chưa đoạn trừ các hoặc thuộc Tu đạo nên có tên là Dự lưu và có nhiều nhất là bảy lần sinh (saptakṛtvaḥparama).
Theo Duy Thức Học, tâm tánh của con người bao gồm 8 Thức Tâm Vương, 51 tâm sở, 24 món Tâm Bất Tương Ưng Hành Pháp, và 6 Vô Vi Pháp;
