1. THIỀN SƯ ĐÀN
khẩy từ địa ngục thâm u
diệu âm bát nhã thiên thu vọng đời
thiền ca đốn tiệm không lời
kim cang uy dũng chuyển dời núi non
xuất thần
kim cổ bác thông
véo von lắng đọng
qua sông thả chèo
tiếng đàn reo
tiếng đàn reo
vượt băng qua khúc ngặt nghèo vô tri
khi thống thiết
lúc thầm thì
ruột gan réo rắt
hai tay vỗ thùng
nghịch âm len giữa bão bùng
suốt xuyên nhọn sắc
chập chùng âm giai
uyên huyền
giải thoát không hai
u minh sáng nến
thiên thai mở cờ
đàn ngân rung giữa đôi bờ
tử sinh chập choạng
bất ngờ bặt thinh
khẽ khàng lay cõi phù sinh
búng dây chuông gọi sắc hình hợp tan
vô biên
bất tận
vơi tràn
bất sanh bất diệt
sư đàn như không…
(2021)
2. NGHE DƯƠNG CẦM
lắng nghe
âm điệu dương cầm
nỗi niềm tuôn chảy rì rầm phong ba
đâu phương ngoại
đâu ta bà
đâu là bến đỗ lặng lờ trăng soi?
thở ra rồi cũng nín hơi
nín hơi
rồi cũng chơi vơi thăng trầm…
lắng nghe điệp khúc dương cầm
“ba la yết đế”
vượt tầng kiến tri
rào nghiêng
vách đổ
ầm ì
kiến leo chóp đỉnh hiển bày vô tung
nụ cười rung động lao lung
sương sa nặng lá cội tùng đáy khe
âm ba vi diệu
cuộn về
tiếng gầm sư tử xua bè khuyển lang
chập chùng
vi vút tình tang
xuyến xao hồ hải
trăng vàng lung lay
hồ lô khô giọt đắng đầy
trầm rơi thinh lặng
giọt cay uyên huyền
dạt dào
rồi cũng tịch yên
dương cầm hạ nắp
cõi thiền mở bung…
(2021)
3. THUYỀN
giang hồ
thuyền ngược bến không
lệ sa bình bát
vô ngôn tâm tình
sa bà thế kỷ điêu linh
thế gian huyết hận
lên gành chăn trâu
phương trời viễn mộng đâu đâu
luân hồi vô thủy
mái đầu nghinh thiên
bước chân phi hữu nhập thiền
kiến bò
hạt cát rơi nghiêng qua bờ
tủi hờn nô lệ xác xơ
khúc âm ruột rối đường tơ xạc xào
cửa vào tuyệt đối
nơi nào?
dương cầm réo rắt dẫn vào tâm kinh
huyền môn tâm cảnh tương tri
hoang đường vết tích
xanh rì lời ru
tay gầy sờ soạng lối mù
giọt lên bối diệp kinh thư siêu phàm
góc tùng tĩnh lự hoang hoang
tâm chưa gỗ mục vẫn còn máy môi
khoé già mắt đọng ngàn khơi
đất đen còn giọt xanh ngời máu tươm
con chim thắt cổ đau buồn
nghe ma quỷ khóc bi thương vắn dài
đàn chùng
mộng khứ mộng lai
mong manh tơ nắng ấm hoài lá hoa
hỏi chân diện mục đâu là
nhất triêu tiết nhịp hằng hà lay rung
còn yêu đốm lửa bập bùng
truyền đăng thánh đạo chưa dừng ý tâm
kinh vàng diệu lý thậm thâm
giong buồm bát nhã
xa gần nghe thơ.
(2022)
4. BÓNG HẠC QUA ĐỒI
độc hành qua ngàn dặm
đường xưa bóng hao gầy
đi, về theo chân phật
cung trời vàng áng mây
tay xương chạm đỉnh đá
hạt muối mặn chưa tan
cõi trọ đầy dối trá
lệ ngược dốc hai hàng
qua đồi vô quái ngại
xuống núi giỡn vô minh
lửa ngục trui tự tại
thơ nguồn rót ra kinh
trăng tàn bên nguồn suối
đèn thắp suốt mộng dài
cười nhân gian lần cuối
hạc về chốn thiên thai…
(2023)
5. NẺO VỀ
NGƯỢC dòng một mái chèo khua
XUÔI theo con nước bốn mùa đục trong
NHỚ thương nắng gió phiêu bồng
NỬA đêm ngục tối thong dong thơ thiền
CUNG trời hội cũ thiêng liêng
ĐÀN dây nhấn vuốt bao triền cái rơi…
AI đang nguỵ trá dòng đời
ĐEM xe lộng lẫy đưa người lên mây
QUÁN tri kiến Phật cõi này
TRỌ bao khuya nữa canh chầy vô thanh
MÀ sao thiên lý một mình
NGĂN trời vá đất, soi kinh khẩy đàn
NẺO trần uế trược mênh mang
VỀ nguồn thanh thoát hoa vàng ngát hương.
(2023)
6. CÒN ĐỌNG
còn đọng trên đầu cỏ
trong luồng gió đa âm
nơi mênh mông bể khổ
nụ cười toả bóng râm
còn đọng trên đồi dốc
trong tiếng kệ bài kinh
nơi dòng trôi than khóc
tiếng gầm ấm diệu thanh
còn đọng trong tâm tưởng
trên đỉnh núi mây ngàn
nơi trái tim đại chúng
hương ngát đoá sen vàng.
(2023)
7. NÚI SÔNG HỘI NGỘ
núi non thiêng hùng vĩ
giang hà đại trường lưu
kim cang hội bát nhã
bóng trùm tận thiên thu.
(2023)
8. ĐI VỀ VÔ TẬN
siêu phương bát ngát
chập chùng
sa bà mộng mị
chân dừng
gieo duyên
phong trần du thủ đảo điên
cỏ nghiêng che cát giữa thiên đường mù
gậy thiền gõ động phù hư
trong veo đáy mắt oán thù không vương
bàn hoàn bát lệ vô ngôn
tịnh quang cúng phật chén cơm thoát trần
tâm không
quá khứ nắng tàn
giấc mơ kinh dị cũng tan dặm dài
hàn lâm nhật nguyệt hai vai
chân quê nón lá quai cài gió reo
mưa sa giá buốt đỉnh đèo
quay về thiên cổ trôi theo viễn trình
đêm tù vá áo chép kinh
rừng khuya ngóng đợi bóng bình minh soi
dạt dào khúc điệu rong chơi
du dương bẻ vụn mặt trời đỏ hoe
vô chung vô thuỷ trôi bè
dấu rêu vô uý đọng lề lau xanh
triều dâng vỗ nhịp tử sinh
ngàn xưa ám khói đã thanh tịnh miền
một ngày phiêu hốt thiêng thiêng
đi về vô tận
cõi thiền đón chân…
(2024)
9. CUNG ĐÀN
cung đàn
núi lạnh biển im
trăng treo hạt muối thả chìm đáy sâu
cánh chim sà xuống bóng tàu
hôm qua vĩnh viễn
ngày sau tương phùng
nốt thăng bi mẫn lưng chừng
nhớ thương nốt giáng
hội cùng âm ba…
cung đàn
ru cõi người ta
vuốt ve vách đá cỗi già cô đơn
hôn lên môi tắt dỗi hờn
nhiệm mầu hương sắc bôi trơn phiêu bồng
cung đàn
lướt dạ rỗng không
ru đêm ngục tối tro hồng lùi khoai
chênh chao cuộc lữ
mệt nhoài
khúc ca du tử rung vai gầy buồn
cung đàn
bất tận đồng truông
cò xuyên nắng quái nghịch thường bay xa
ngàn sao quán trọ mát nhà
nâng niu mấy chốc
chạm va vài mùa
cung đàn
thắng được làm vua
hoàng ngưu nghễnh ngãng chào thua thiệt tình
nhịp thơ đứt ruột để dành
mang về cõi mộng
cung đàn vô chung…
(2024)
10. AN NHIÊN
đi qua viễn mộng trường đồ
phương trời duyên khởi mơ hồ nhân duyên
đêm rừng nếm giọt nắng thiêng
đất không
trời cũng vô biên
chân mòn
đèn khuya trăng hỏi mất còn
lao lung nhóm lửa thổi hừng bi tâm
kinh vàng giới vực bóng râm
thơ siêu xuất ý quyện vần thanh cao
nắm cơm tù ngục xin chào
nụ cười tan chảy tanh tao ưu phiền
huyền cầm ru khúc chênh nghiêng
trắng đen phím vỗ mạn thuyền
vượt qua
nhẹ tênh ôm ấp san hà
trải dài đại mộng cỏ hoa tưng bừng
hỏi làm gì cõi vô tung
trần gian cũng đủ vô cùng yêu thương
nhắc làm chi chuyện vô thường
đêm qua mai nở toả hương một cành
sống đừng ô nhục vô minh
chết về chắc chốn yên bình thơm tho…
qua sông
lưu thủy lặng lờ
hào quang ấm sáng
con đò an nhiên.
(2024)
11. HOA THIÊNG
CHỜ khuya hỏi chuyện ngân hà
MƯA còn giọt buốt chén trà mênh mang
TẠNH mây duyên hội trời quang
TA nâng huyền thoại lên ngàn tấn hương
TRẢI tâm ấm lối êm đường
TRĂNG xưa u mặc tưới vườn thiền ca
LÀM cho đá hoá ngọc ngà
CHIẾU hoa vi diệu lục hoà ngồi chung
NGHÌN sau nghìn trước không cùng
NĂM tàn thắp đuốc soi rừng lá khô
SAU làn mờ mịt sương tơ
HOA thiêng vô ảnh hẹn giờ ngát thơm
TRẮNG đêm mưa dỗi gió hờn
TRỔ hiên ngang đoá tâm chơn tẩy trần
TRÊN còn treo mảnh khuyết trăng
ĐỒI cao cỏ hát rung vần thăng hoa.
(2024)
12. PHƯƠNG TRỜI VIỄN MỘNG
lá rừng bay đọng phương trời
bóng người cô độc
cuộc chơi mộng dài
âm thầm ngược gió tàn phai
lập loè đốm lửa vương hoài bếp xưa
tóc lau trắng bạc gió lùa
triều dâng giọt máu phiêu lưu ráng hồng
bến bờ còn hẹn nước non
sông tràn núi lở vẫn còn tường rêu
thu hình rút bóng
tịch liêu
lang thang hạt cát sớm chiều ung dung
bóng trăng khuya rọi mịt mùng
chập chờn phấn nhuỵ
chập chùng nhân duyên
giật mình dư ảnh thân quen
đồi cao trăng gọi lâm tuyền hồi âm
tàn cây hoa rụng mấy lần
chuông khuya đợi gió sang canh chuyển lời
từng đêm ngục tối thảnh thơi
nắm cơm chánh niệm
nụ cười bình minh
chôn vùi tang tóc
bặt thinh
giang san rợp khói hương kinh suối nguồn
đường mây mục tử qua đường
nghêu ngao bài hát vô thường mòn hao
trùng khơi muối mặn chiêm bao
vui trong thoáng chốc ngọt ngào cùng trăng
vách già cô quạnh nghìn năm
ngón gầy lưu khắc chữ tâm gửi đời
thiên hà
tiên hội
ơi ơi…
gậy quơ cát bụi xong rồi ta đi.
(2025)
13. BẤT LAI BẤT KHỨ
TA khưi ngọn nến canh tàn
VỀ nhìn vết tích đá lăn qua đồi
MỘT lần rộn rã mà chơi
CÕI trần trú trọ rối bời chiêm bao
TÂM tư nén tiếng thở phào
KHÔNG đi không đến thì đâu cũng nhà
VẪN còn tơ nắng vướng qua
NGHE âm huyền diệu rung toà sen thơm
QUÁ giang nợ đẩy duyên vờn
KHỨ lai vô ngại sinh tồn vô ưu
NGẬP tràn ước mộng nghịch lưu
TRONG veo con nước ân thù biến tan
NẮNG soi song cửa huy hoàng
TÀN cơn gió lộng đồi hoang liêu cười
CÒN nghe suối mạch chảy xuôi
YÊU đời rách nát ngậm ngùi hô kinh
MỘT phương tám nẻo một mình
THUỞ đày đoạ lá trên cành hớp sương
ĐI qua tóc cũ màu hương
HOANG đàng du thủ đong lường hắt hiu
THU rơi vàng lá chín chiều
TRONG ngoài vô trụ đỉnh đèo ngắm trăng
ĐÁY sâu sơn hạ cỗi cằn
MẮT sâu trầm mặc ứa vần thiền ca
SAO còn sáng tiễn sao sa
NGÀN xưa nhấp nháy sáng loà ngàn sau
NỬA hồn tĩnh động thương đau
KHUYA ngân cầm khúc nhiệm mầu từ bi.
(2025)
14. VÔ VI
ta luân lưu cánh chim trời
về lưng chừng hoá đá phơi nắng màu
trong còn chín mọng chiêm bao
bóng cây mạch suối khô sầu rong rêu
nguyệt dời thân khuất liêu xiêu
xưa rung ngàn vạn tiếng kêu lạc loài
nghe bờ lau ngã sóng soài
hoa còn lạnh giữa triền đồi mù sương
vẫn cười giữa lốc bi thương
nở bung mấy nụ viễn phương óng vàng
như như thanh tẩy phong trần
chưa đi cũng đến, thật gần mà xa
hề, kinh vô tự trải hoa
tàn tuồng khép tích trăng ngà vô vi.
(2025)
15. RỒI TRƯỚC MẮT, RỒI NHẮM MẮT
RỒI ta xả chấp giữa dòng
TRƯỚC phong ba đón rộp phồng hai vai
MẮT nhìn giải thoát không hai
NGỤC đen trí trá bi hài nắm cơm
TÙ gông không khởi oán hờn
THÂN gầy tắm pháp véo von nhạc thiền
BÉ lòng chứa cả tam thiên
BỎNG da chưa thấm tháp phiền trược đau
NGÓN đùa theo nhịp vó câu
TAY niêm ấn quyết nhiệm mầu hào quang
NÀO còn lộng lẫy lồng son
GÕ kêu chiêm mộng chùa hoang chuông rè
NHỊP xuôi ngược lách suối khe
XUỐNG lên dòng mạch nung thề nguyện xưa
TƯỜNG che vách chắn bỡn đùa
RÊU rong tươi úa nắng mưa trải đường
RỒI ta bụi bặm về nguồn
NHẮM trời phương ngoại dặm trường mây trôi
MẮT nhòa đẩy hạt cát rơi
TA ôm lau sậy cất lời xôn xao
ĐI qua sông nhuộm nắng chào
VÀO hang phế tích nghêu ngao nỗi đời
CÕI trần vướng gót rong chơi
MỘNG vô biên vỡ đôi ngồi đăm chiêu
NHƯ nhiên thuyền ngược khuấy chèo
SƯƠNG khuya đọng mát cánh bèo cô đơn
MAI này một chuyến thượng sơn
NHƯ như vô ảnh, rỗng trơn vô cùng
ÁNH vàng soi ấm tưng bừng
CHỚP mi đã thấy triền thung trăng đầy
MÂY dừng phiêu lãng tan bay
CHIỀU nay thanh thoát sum vầy tiêu diêu.
(2025)
16. CƠM TÙ CÚNG PHẬT
chén cơm tù cúng Phật
xiềng xích hóa bụi tro
hư không nhập lòng đất
trăng trời trải ngàn hoa
chén cơm chiều nguội ngắt
tâm ý vẫn trắng trong
khói nào cay đôi mắt
khưi thơ chảy tuôn dòng
chén cơm vương sạn cát
thiu lạnh gọi nóng thơm
nâng tri ân từng hạt
thoát qua cõi bụi hồng
chén cơm đơm vô ngại
vun pháp vị thanh lương
canh chan tâm tự tại
dâng lên phút diệu thường
chén cơm tù phá chấp
bồ câu trắng tự do
ưu đàm ươm trời đất
Phật mỉm cười niêm hoa.
(2025)
17. NGÃ NGUYỆN VÔ CÙNG
Một lần tịch tĩnh rừng hoang
Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm
Cỏ lau thức giấc êm đềm
Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro
Tâm tư hạt thóc rợp cờ
Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu
Nỗi hờn tủi nhục tan mau
Dập dìu theo lũ
qua cầu u linh
Nghe bầy sói gọi bình minh
Đìu hiu cát bụi biết mình tóc sương
Chiêm bao rơi rụng lề đường
Vỗ tay
đong đếm tư lương thiền hành
Gió lùa đẩy bước sang canh
Bài ca xuống bãi lên gành
phiêu lưu
Mắt nhìn lịch sử đi lui
Nến tàn phực sáng chôn vùi tóc tang
Trường Sơn nắng rực hoa ngàn
Độc hành thiên lý
hát vang không lời
Ngón xương bẻ vụn mặt trời
Bài ca phố chợ không rời núi non
Rừng xanh sưởi ấm đồng hoang
Phước điền rụng phấn rơi hồng thiện duyên
Muôn trùng ước nguyện lạ quen
Lạnh tanh, rát bỏng hòa lên tràn trề
Văn tu tư
trải bốn bề
Chim trời xếp cánh
bay về vô tung
Ô hô,
ngã nguyện vô cùng
Hư không hữu tận
lạ lùng thoát ly…
(Mồng Một tháng Chạp Ất Tỵ)
18. TIẾNG SÁO MỤC ĐỒNG
Nghêu ngao khúc hát mục đồng
Thong dong bãi lục đất dồng dắt trâu
Hiền ngưu vẫn đó chứ đâu
đôi sừng lẫm liệt
đại đầu vờn mây
Cỏ non hoa dại rợp dầy
Vi vu sáo thổi tháng ngày dọc ngang
Đồi cao gió hú kinh vàng
Đường trần khúc khuỷu
Hốc hang tối mù
Đêm dài
bất nhị pháp tu
Tức ly tức giác huyễn hư gông xiềng
Cưỡi trâu xuống núi
hành thiền
Thõng tay vào chợ
kim tiền hóa tro
Rác bùn nuôi nấng lá hoa
Hương bay ngược gió
Trăng ngà soi đêm
Pháp âm luân chuyển ngân rền
Vén vô minh đốt ngọn đèn vô chung
Dịu dàng bóng nguyệt lòng sông
Bình thường thị đạo
Tâm không ta về…
Cõi người im ắng lắng nghe
Bặt thinh tiếng sáo
bốn bề tìm trâu.
(Rằm tháng Chạp Ất Tỵ)
19. HỒ ĐIỆP
ĐI qua chiêm ngưỡng hồng trần
ĐỂ nghe thác đổ mưa dầm gọi tên
NHỚ lòng sông bóng soi nghiêng
NHỮNG ngày biền biệt đảo điên tạ từ
CHIỀU hôm nắng quái sương mù
PHA phôi mộng dữ ngục tù vu vơ
TÓC rơi điểm bạc giang hồ
TRẮNG trinh bi nguyện lên đò rong chơi
MẮT từ soi tận thiên nhai
LƯNG mang hải giác nhấc hài dưới chân
CHỪNG như thơ khẽ chuyển vần
TRÔNG chờ phím động dương cầm phối duyên
GIỌT sương mát ngọn cỏ hiền
MÁU pha lệ đẫm vô biên cội nguồn
PHIÊU bồng một cõi yêu thương
LƯU âm hồ điệp dặm trường cánh bay.
(8h30 ngày 19 tháng 2 Bính Ngọ)
20. BƯỚC QUA SINH TỬ
Bước qua phù trầm duyên chướng
Đi từng hơi thở thong dong
Nghe trong tro tàn lửa ngún
Cỏ hồng quấn quýt gai chông
Động đêm im lìm huyễn hoặc
Đi theo nhạc suối kinh thuyền
Mãi nghe ngân rền pháp Phật
Thành nguồn bi mẫn vô biên
Tâm tư ngã nguyện nhất thiết
Không hư vọng tiếng luân hồi
Hun đúc bên dòng sống chết
Hút từng kim ngữ tinh khôi
Rừng thiêng ôm vào phố hội
Như máu lệ tẩm da xương
Mộng dài tâm kinh vang dội
Tồn tinh hoa ấm vô thường
Sinh duyên gieo mầm hoa cỏ
Rụng trên cao đỉnh mây ngàn
Cánh chim đại bàng vỗ gió
Hồng trần ngưỡng vọng kim cang.
Sáng 20 tháng 4 Bính Ngọ (05/6/2026)
21. VINH NHỤC PHÙ VÂN
Vách chắn trêu bước nhẹ
Song ngăn hãm sắc phàm
Trong ngoài đâu khác lạ
Chốn nào cũng phù vân
Tường che khung mưa nắng
Bóng tối réo ma quân
Khổ hạnh bao năm tháng
Quá quen với vô thường
Khuya chuyện trò sinh tử
Sớm làm mát tinh thần
Phẩm hạnh hương tròn đủ
Thiền thi bổng bay vần
Nhẫn để thêm sức mạnh
Khổ thử thách chơn tâm
Vai gầy vui gánh nặng
Chánh pháp tỏ đêm trăng
Thời kinh vang lẽ thật
Thần chú nở liên hoa
Cơm thanh bần cúng Phật
Chào cảnh giới tự do
Ngoài lợi danh cám dỗ
Trong quyền lực siết vây
Tận cùng khổ hết khổ
Thôi đừng níu chân tay
Qua hoàng hôn tăm tối
Ánh Vàng chói bình minh
Hùng biện đâu cần nói
Con kiến bò lặng thinh.
(Mồng 5 tháng 5 Bính Ngọ)
22. DÒNG TRÔI LƯU HÌNH BÓNG
Phiêu du khắp miền cõi trọ
Nào xa phương ngoại vô cùng
Thân gầy ôm mang phúc họa
Thuận xuôi nghịch chướng hội phùng
Dắt trâu lên đồi lá bối
Thông reo ý diễn nên vần
Ghé qua ngục tù tăm tối
Ngón đùa gõ vách kinh văn
Nhạc du dương dòng quạnh quẽ
Ru hời thiên lý dặm xanh
Tạnh mưa ngắm trăng đảnh lễ
Hoa cười trải chiếu trắng trinh
Núi rừng giao duyên hòa nhạc
Đạo đời trỗi khúc từ bi
Đắng cay tan vào bùi ngọt
Oán hờn than vãn làm chi?
Thời kinh vỗ về oan khuất
Trầm thăng được mất vẫn cười
Hành thâm bước thiền thanh thoát
Lưu hình đọng bóng dòng trôi…
(22/6/2026)
Phật tử
Tâm Không Vĩnh Hữu

