Close Menu
Thư viện Phật ViệtThư viện Phật Việt
    Facebook X (Twitter) Instagram Pinterest YouTube
    • Mục đích & Chủ trương
    • Tác giả
    • Liên lạc
    Facebook X (Twitter) Instagram YouTube
    Thư viện Phật ViệtThư viện Phật Việt
    • PHẬT HỌC
      • Đức Phật
        • Thánh đản
        • Thành đạo
      • Phật học phổ thông
      • Nghiên cứu
      • Giảng luận
      • Pháp thoại
      • Ứng dụng
      • Trích dẫn Phật pháp
    • KINH – LUẬT – LUẬN
      • Kinh
        • Giới thiệu kinh
        • Giảng giải
      • Luật
        • Luật học
      • Luận
      • Kim Cang thừa
    • PHẬT GIÁO VIỆT NAM
      • Lịch sử
      • Nhân vật
        • Chư Tôn đức
        • Cư sĩ hữu công
        • Tiểu sử
      • Sự kiện
      • Tưởng niệm
    • CHUYÊN ĐỀ
      • Dân tộc
      • Giáo dục
      • Khoa học
      • Xã hội
      • Triết học
      • Biên khảo
      • Phật giáo thế giới
      • Nhìn ra thế giới
      • Chuyên mục khác
    • TUỔI TRẺ
      • Đời sống
      • Hành trang
      • Gia đình Phật tử
    • VĂN HÓA
      • Xuân Vạn Hạnh
      • Quán Thế Âm
      • Kiết hạ
      • Vu Lan
      • Nghi lễ – Phong tục
      • Mỹ thuật – Kiến trúc
      • Âm nhạc
    • VĂN HỌC
      • Văn
      • Thơ
      • Truyện
      • Tùy bút
      • Phê bình
      • Giới thiệu – Điểm sách
    • PHẬT SỰ
      • Tin tức
    • THƯ VIỆN
      • Báo chí
        • Kỷ yếu
        • Tạp chí
        • Tập san
      • Sách
      • Tham luận
      • Luận văn
      • Tư liệu
      • Media
        • Audio – MP3
        • Video Clips
      • Hình ảnh
    • NGOẠI VĂN
      • General Buddhist Studies
      • Buddhism with Youth
      • Buddhist Education
      • Buddhist History
      • Buddhist Culture
      • Buddhist Literature
      • Buddhist Sociology
    Thư viện Phật ViệtThư viện Phật Việt
    Trang chủ » Tiểu Lục Thần Phong: 15 bài thơ dâng Thầy

    Tiểu Lục Thần Phong: 15 bài thơ dâng Thầy

    01/12/202329 Mins Read
    thay tue sy 3
    Share
    Facebook Twitter LinkedIn Pinterest Email

    THẦY – XUẤT SĨ DƯỚI TRỜI XANH

    Ngài ngồi đó như trường sơn bất động
    Mặc quanh mình sấm sét với bão dông
    Lửa ngập tràn, lửa cháy đỏ phương đông
    Lũ người mê đang cuồng ngông càn rỡ

    Người thống khổ bao lầm than cơ nhỡ
    Đau dân tình, thương tứ chúng bơ vơ
    Không ra đi, Bồ Tát tâm không nỡ
    Ở lại đây, mặc dang dở điêu linh

    Vạt áo lam lồng lộng bản Tâm kinh
    Bức tâm thư gọi hậu sinh thức tỉnh
    Chốn thiền môn dựng thanh quy chấn chỉnh
    Giáo hội dân lại minh định thừa hành

    Ngài thọ ấn vì Phật pháp chính danh
    Gánh trọng trách ấy là Bồ Tát hạnh
    Dòng Phật Việt khơi lại nguồn hưng thạnh
    Thị Ngạn am lưu sử xanh xứ sở

    Bậc thượng Sĩ với tâm hồn rộng mở
    Đấng trí Tuệ dụng pháp diệu tâm cơ
    Khảy cung đàn hòa điệu những vần thơ
    Vọng vào đời người ngẩn ngơ kính ngưỡng

    Chống gậy trúc bồ đề tâm tăng trưởng
    Đạp trường sơn khí phách đại tượng vương
    Dịch trang kinh bố thí pháp cúng dường
    Chí dựng lập quyết trọn đường chánh đạo

    Tế độ người toàn tịnh tâm ủy lạo
    Nguyện phục hoạt chẳng ngại khó gian lao
    Lèo lái thuyền mặc sóng gió xôn xao
    Đại từ bi nhân cách cao vời vợi

    Ngài dấn thân vì lòng người mong đợi
    Lúc loạn ly thống thiết khắp nơi nơi
    Buổi nhiễu nhương nhiều huyễn tượng ma trơi
    Thời mạt pháp toàn những lời trí trá

    Những thế lực vô minh đang quấy phá
    Ngày âm u quốc vận nghịch sơn hà
    Đêm mày mò pháp vận ngược dân ta
    Ngài gióng trống để tồi tà phụ chánh

    Thân lau sậy mà thần hồn bậc thánh
    Hành trạng ngài cao cả lại tinh anh
    Áo cà sa xuất sĩ dưới trời xanh
    Ngôn từ nào để xứng danh tôn quý?

    Tiểu Lục Thần Phong
    Ất Lăng thành, 0923

    HIỀN SĨ

    Áo lam phơ phất trường sơn
    Thân gầy gậy trúc cô đơn độc hành
    Sậy lau đôi mắt tinh anh
    Sống đời ly viễn mà thành đạo sư

    Nói lời pháp lạc chơn như
    Pháp hành pháp học kể từ Thế Tôn
    Chí tâm thân giáo chơn ngôn
    Già lam dựng lập bảo tồn thanh quy

    Tâm từ đức hạnh đại bi
    Dấn thân lo liệu cũng vì nước non
    Thương hàng tứ chúng như con
    Loạn ly hung hiểm hãy còn minh sư

    Trọn tình nhiệt huyết tâm thư
    Đánh thức đồ chúng khư khư tấc lòng
    Ngục tù hình án vướng vòng
    Truyền thừa giáo hội quyết không phụ người

    Phục quang Phật Việt sáng ngời
    Hội đồng lưỡng viện một lời đinh ninh
    Tuệ sư viết sách dịch kinh
    Sĩ hiền lập lại lịch trình năm xưa

    Sư vương bản lãnh có thừa
    Con thuyền giáo hội quyết đưa đến cùng
    Ở đời muôn sự của chung
    Sá gì ngôi vị trùng trùng hiểm nguy

    Kim cang bất hoại chẳng suy
    Tinh thần vô úy vẫn đi một đường
    Định tâm bậc đại tượng vương
    Tòng lâm thạch trụ xem thường lợi danh

    Cung đàn trác tuyệt âm thanh
    Câu thơ “mắt biếc”* long lanh giữa dòng
    Hiền nhân tự tại thong dong
    “Khung trời hội cũ”* vàng trong cõi này

    Chỉ vì quốc vận lung lay
    Hòa cùng pháp vận nên thầy dấn thân
    Tấm lòng vì nước vì dân
    Ông tăng xuất sĩ tinh thần trượng phu

    Thiền am cho chí ngục tù
    Đạo tràng của bậcchân tu thực hành
    Kính thầy rất mực tâm thành
    Ngưỡng ngài một bậc thiện lành tôn sư

    Tiểu Lục Thần Phong
    Ất Lăng thành, 0923

    (*) chữ của thầy

    LỜI XUẤT RA THỐNG THIẾT

    Chưa diện kiến cũng chưa từng giao tiếp
    Ngỡ thầy trò từ muôn kiếp xa xưa
    Người lên đường đại chúng mãi ngủ trưa
    Chống gậy trúc đội nắng mưa dấn bước

    Giữa ly loạn vẫn trang nghiêm mực thước
    Tô vàng son áo xống buộc ràng nhau
    Ngỡ hoằng dương nào thấu tận cơn đau
    Ngày tối sầm đêm bạc màu máu dựng

    Địa ngục mở ma vương đà giả chứng
    Suối nguồn khô mắt ráo hoảnh rưng rưng
    Người và quỷ say vũ điệu thậm xưng
    Mang hài cỏ đạp núi rừng nam Việt

    Đêm trường sơn sao trời thay mắt biếc
    Ngày cô thần chấp bút viết trường ca
    Vạt áo nâu lồng lộng bóng sơn hà
    Bậc thượng sĩ chăm luống cà chớm nụ

    Cuộc lữ thứ trớ trêu trò du thủ
    Thầy tọa thiền kiết giới giữa ngục tù
    Pháp thời mạt quốc vận thậm âm u
    Chống tích trượng dấn thân sư dựng lập

    Dòng tượng vương tuyên lời Duy Ma Cật
    Ngồi an nhiên mật thất bậc du già
    Lòng quan hoài pháp vận những xót xa
    Thư tâm huyết lời xuất ra thống thiết

    Thương dân nước đâu thấy mình chịu thiệt
    Tấm thân gầy gánh vác việc giang san
    Mịt mù mây âm hưởng một cung đàn
    Rừng đã cháy gầm vang sư tử hống

    Không quản ngại tận thân tâm gióng trống
    Đất trời lay hoa rải ngập hư không
    Ngài hiện thân của minh triết phương đông
    Như bàn thạch giữa gió giông hung hiểm

    Nhìn tranh đoạt mà thương thay cười mỉm
    Pháp lữ suy sao hiểu được tim Người
    Danh vọng kia và lợi dưỡng của đời
    Tợ dép rách uổng cho lời thiện xảo

    Ngôi pháp chủ cũng chỉ là danh hão
    Có chi đâu đồng đạo phải lao đao
    Ngài vì pháp nào phải vị ngôi cao
    Thời thế thế biết nói sao cho tỏ

    Nối tục diệm giữ truyền đăng chư tổ
    Tiếc thay người mê mải cố vô minh
    Thị Ngạn am sấm sét giữ lặng thinh
    Chí vững chắc lòng trung trinh kiên định

    Vi diệu pháp truyền trao hàng thính chúng
    Chữ của thầy là tuyệt tác viên dung
    Huệ mãn khai với nghệ thuật hòa chung
    Thượng cúng dường hạ chúng sanh phụng sự

    Thân lau sậy mà linh hồn sư tử
    Cười hiền từ bậc du sĩ tượng vương
    Mắt ngưng thần thấu suốt tận mười phương
    Giữ đuốc sáng trên con đường hoằng hóa

    Đêm nguyệt tận mạn thù sa trắng xóa
    Khúc hạc cầm chấp chới mãn thiên hoa
    Từ cao nguyên đất đỏ cội thông già
    Hương giới đức khắp gần xa lan tỏa

    KHÍ ĐỘ TRƯỢNG PHU

    Thầy đã lên đường tự thuở nao
    Nhiệt tâm dốc sức để truyền trao
    Chánh pháp duy trì nơi cõi tạm
    Thân gầy trụ vững chẳng suy hao

    Sâu đời mạt pháp lắm thương đau
    Tà sư tham chính vẽ bôi màu
    Áo lam lụy phải trò danh lợi
    Nên nỗi cà sa chợt đỏ au

    Đồng đạo phân chia chuyện thị phi
    Lục hòa quên béng kể từ khi
    Ma vương thắng thế bày ra cuộc
    Nội tình pháp lữ thậm lâm li

    Đời khổ đau nhiều đạo lại suy
    Vô thường thay đổi đoạn phân kỳ
    Tánh không các pháp luôn là thế
    Vô ngã thật như nhớ khắc ghi

    Sắc – không tâm đắc thuộc lòng rồi
    Phước – họa vần xoay mãi chẳng thôi
    Đọa – thăng bất định mà trôi nổi
    Chỉ chấp ngôn từ, khổ uổng công

    Thích tử thực tu buông cả xuống
    Đêm tàn còn sót ánh trăng suông
    Tên trộm vô tình quên, để lại
    Bậu cửa thiền môn mãi sáng luôn

    Thầy đã lên đường không ngoái lại
    Mặc cho mưa bão có dông dài
    Khí độ trượng phu nào có ngại
    Từ bi, trí tuệ vẹn toàn hai

    Bát nhã láng lai tâm trí sáng
    Tứ đại sa môn chứa vạn trang
    Ngòi bút chảy tràn chân thật ngữ
    Đạo, đời phụng sự tự tâm can

    Nước loạn dân oan đạo ngả nghiêng
    Ra tay chèo chống lái con thuyền
    Vượt qua ghềnh thác và dông tố
    Tâm nguyện đưa về chỗ tịnh yên

    Hộ quốc hộ dân qua tháng năm
    Tâm tư trong sáng tợ trăng rằm
    Nước non cố quận không hề phụ
    Thiên hạ bao người giữ trọn tâm

    Trung đạo con đường Phật mở ra
    Thiên nhân muôn loại cõi Sa Bà
    Y giáo phụng hành nên nhập đạo
    Tín tâm cần có cả công phu

    Phúc nước còn đây bậc chân tu
    Thầy thay sư phụ nối chơn truyền
    Hộ pháp giữ gìn cơ nghiệp cũ
    Hùng tâm lý rõ sự trung kiên

    Mắt sáng như sao nụ cười hiền
    Thân gầy lau sậy huệ vô biên
    Viết sách dịch kinh truyền dạy chúng
    Độc hành tinh tấn phụng nhơn thiên

    Thiền thất đồi thông giữa núi rừng
    Bóng thầy dáng dấp cuộc trùng hưng
    Đạo pháp xương long dân tộc vững
    Sử sách xưa nay cũng đã từng

    ĐỘC HÀNH LY VIỄN

    Đất lệch cơ đồ đổ ngã nghiêng
    Bao nhiêu oan uổng với ưu phiền
    Sinh lộ cùng đường duyên tắc biến
    Muôn vạn người đi biển máu loang

    Phải buổi gian nguy biết đá vàng
    Tinh thần vô úy chí bền gan
    Từ bi chan chứa bao dung chúng
    Chịu trận hồng phong phụng pháp tràng

    Áo vải hài rơm giữ pháp hành
    Tấc lòng tha thiết độ nhơn sanh
    Gậy trúc trường sơn dường thạch trụ
    Hải Đức thiền môn đủ chí thành

    Hỏa hận tràn lan họa hiểm hung
    Nhân tâm ly tán thậm mông lung
    Tăng tục đôi đàng đầy ách nạn
    Đạo đời hai nẻo hạn nghiệp chung

    Thầy chẳng ra đi vì đại chúng
    Cắm trượng đương thân đấng đại hùng
    Chí lớn mưu đồ cơ phục hoạt
    Ngục tù hình án vẫn ung dung

    Núi dựng rừng xanh bóng áo già
    Độc hành ly viễn khúc trường ca
    Cung đàn cao xướng ai tòng hướng
    Du sĩ không nhà đường thẳm xa

    Khí phách ẩn tàng thân sậy lau
    Cất lời tâm huyết dậy cơn đau
    Quốc độ, dân sinh cùng đạo cả
    Tiếc thay pháp lữ đã phai màu

    Trí huệ thậm thâm rất nhiệm mầu
    Đồng đạo bao người hiểu được đâu
    Long tượng tòng lâm đâu vị tướng
    Chỉ vì cơ nghiệp xướng thệ sâu

    Đạo pháp xương long dân tộc hưng
    Lê, Lý, Trần, Lê… cũng đã từng
    Thiền sư hộ quốc còn ghi chứng
    Sử sách ngàn thu xưng tán danh

    Đôi mắt tinh anh thấu nhiễu nhương
    Giương cao đuốc tuệ giữa đêm trường
    Lời tâm huyết gọi trùng quang ấn
    Truyền thừa chánh pháp tận hoằng dương

    Viết sách dịch kinh vẫn miệt mài
    Bản hoài chí nguyện chẳng hề phai
    Vô ngã dấn thân hành hoạt xử
    Xứng danh trưởng tử sứ Như Lai

    TƯỢNG VƯƠNG BẢN THỂ

    Vỗ đôi cánh hạc phong trần
    Đất trời khoáng đạt thanh tân lạ thường
    Tấu lên khúc nhạc cúng dường
    Thế Tôn cùng với mười phương Phật đà

    Thanh âm một cõi Sa Bà
    Ba ngàn thế giới cũng là tại tâm
    Nước non chung một cung trầm
    Máu sa lệ sót những lầm than đau

    Dấn thân mưa gió dãi dầu
    Đạp rừng lửa cháy đội đầu gian nan
    Cất lời tâm huyết ruột gan
    Duy trì chánh pháp phục quang ấn truyền

    Ra tay lèo lái con thuyền
    Đạo pháp dân tộc gắn liền Phật môn
    Hằng tâm nhiệt huyết bảo tồn
    Dịch kinh viết sách tâm hồn thăng hoa

    Đêm trường Thị Ngạn sáng lòa
    Núi đồi nảy nở một tòa sen xanh
    Từ bi, trí dũng tinh anh
    Tinh thần vô úy mà thành đạo sư

    Lời lời trác tuyệt chơn như
    Đạo đời phụng sự đạị từ Phật tâm
    Trải qua thế sự thăng trầm
    Độc hành chẳng ngại tháng năm giữ gìn

    Trí huệ bát nhã tâm kinh
    Tượng vương bản thể mang hình sậy lau
    Phước phần còn có về sau
    Trùng hưng Phật đạo bền lâu với đời

    Trượng phu đứng giữa đất trời
    Tòng lâm thạnh trụ cho người dựa nương
    Đức hạnh ngược gió tỏa hương
    Nước non một dải vô thường thịnh- Suy

    HIỀN SĨ

    Như cha đôi mắt sáng ngời
    Thâm trầm cười nhẹ đất trời thênh thang
    Từ tâm cả chí bền gan
    Một lòng hộ pháp với giang san này

    Tinh anh đôi mắt ông thầy
    Thấu lòng người thấy sâu dày nhân duyên
    Du già thiền thất tinh chuyên
    Trí huệ thù thắng thiện hiền thượng nhân

    Thanh tịnh cặp mắt tăng thân
    Thương hàng hậu học ân cần khuyên răn
    Nhọc lòng nhiều nỗi trở trăn
    Lời thư tâm huyết truyền đăng nhắn người

    Tỳ kheo mắt tỏ tuồng đời
    Hiển bày pháp tạng tuyệt vời ngữ ngôn
    Núi sông chất ngất trong hồn
    Hộ dân hộ pháp bảo tồn thanh quy

    Mắt bậc tu sĩ từ bi
    Cung đàn khoáng đạt dễ gì thẩm âm
    Ai người tâm nhận được tâm
    Mà hàng tứ chúng vẫn thầm ngưỡng trông

    Hiền sĩ đôi mắt mênh mông
    Giữa đời mạt pháp mà không sờn lòng
    Trải qua bao bận bụi hồng
    Hướng về cao rộng vượt trong đất trời

    Mắt biếc nghệ sĩ ở đời
    Vần thơ trác tuyệt những lời thiết tha
    Ánh trăng soi bóng sơn hà
    Thiền môn in dấu nước nhà Việt Nam

    PHỤNG ẤN TRÙNG QUANG

    Biết nói làm sao cảm xúc này
    Lòng người ngưỡng mộ lạ lùng thay
    Ông thầy áo vải cơm chay ấy
    Ngất đỉnh cao vời thấy tựa non

    Vượt thoát bay cao khỏi lối mòn
    Minh tinh soi sáng buổi hồng hoang
    Phương trời cao rộng ngàn muôn hướng
    Cả chí hùng tâm tướng phượng hoàng

    Trúc thẳng tòng thăng hạnh chánh đoan
    Ưu thời mẫn thế những lo toan
    Xuất sĩ du tăng lòng chẳng đoạn
    Yêu nước thương dân trọn chí thành

    Thân gầy đôi mắt sáng long lanh
    Pháp tạng hiển bày ánh tinh anh
    Du già sư luận cùng kinh kệ
    Tuyệt bút tài hoa để lại đời

    Đôi mắt người thôi đủ vạn lời
    Bao la biển pháp nước trùng khơi
    Trí huệ dễ gì đo đếm được
    Mạt pháp còn may phước có Người

    Nước loạn dân oan rã rượi rồi
    Lên đường dấn bước độc hành thôi
    Chẳng ngại gian nguy tù ngục tối
    Tế độ đời đau cội gốc từ

    Phải buổi suy vi pháp lữ hư
    Quên lời Phật dạy với chơn như
    Vì chữ lợi danh phò thế tục
    Những người đoan chính rút lui đi

    Trượng phu tráng khí dạ từ bi
    Khơi nguồn chấn tích dựng oai nghi
    Độ đời cứu đạo toàn tâm trí
    Phụng ấn trùng quang ý chí ngài

    Lửa cháy tàn đêm nỗi bi ai
    Tăng tục đôi đàng lắm ách tai
    Hiền sĩ lòng đâu e quản ngại
    Bản hoài Bồ Tát tác Như Lai

    Sư tử hùng tâm tiếng hống dài
    Tượng vương trầm tĩnh bước khoan thai
    Tòng lâm thạch trụ ngày nay vậy
    Phật Việt sơn môn cậy phúc thầy

    BÓNG NGÃ TRƯỜNG SƠN

    Sanh tử bì lao có nhớ chăng
    Người trong cuộc lữ vẫn tung tăng
    Tranh danh đoạt lợi hòng mưu sự
    Vọng tưởng đời đây cứ vĩnh hằng

    Một tí làn hơi rất nhỏ nhoi
    Không vào ra nữa kể như rồi
    Xuôi tay một phát là rơi sạch
    Còn có nơi nào anh với tôi

    Thọ ấn truyền thừa chẳng vị ngôi
    Vì chưng cơ nghiệp chẳng đành thôi
    Pháp lữ mê vui trường hí kịch
    Trăng vào thiền thất nghịch dòng trôi

    Một mảnh giang san cá cược chơi
    Thay ngôi đổi chủ biện bao lời
    Thầy về núi cả ngồi yên đó
    Mắt tợ sao khuê tỏ giữa đời

    Cánh hạc cung trời cao thẳm xa
    Tiếng kêu đồng vọng khắp sơn hà
    Tăng tục ai người tâm đế thính
    Phục quang trùng ấn lịch trình ca

    Cơ nghiệp Như Lai dẫu có suy
    Tùy thời tùy lúc chẳng hề chi
    Người sai chứ pháp hằng như thị
    Thầy vẫn trung trinh chí khí bền

    Nhạc khúc vô thường vẫn tấu lên
    Lạ lùng vạn pháp vốn không tên
    Mà sao lay động lòng ly viễn
    Pháp vận vô can chuyện miếu đền

    Rừng cháy vô hồi lửa tàn đêm
    Nền xưa còn đỏ máu loang thềm
    Đồng xanh xương trắng tràn lau sậy
    Quốc vận thịnh suy cậy chửa quên

    Bóng ngã trường sơn dáng tượng vương
    Độc hành cất bước giữa đêm trường
    Tiếng hống sư vương rền thập xứ
    Mặc đời giông tố cứ hoằng dương

    Đuốc Tuệ soi đường Thị Ngạn am
    Du Sĩ nào e sự khổ kham
    Thạch trụ giữa giòng ngăn nước lũ
    Tòng lâm khẳng khái trụ phương nam

    ĐAN TÂM

    Đêm tàn rơi ngày nắng mới đang lên
    Thầy ngồi đó khúc dương cầm tuyệt kỹ
    Cao trường sơn nhiệt huyết hồn tráng khí
    Rộng hải hà lòng xuất sĩ thanh an

    Đêm độc hành âm hưởng môt cung đàn
    Trong thiền thất cây đèn cầy tỏa sáng
    Vung ngọn bút hóa vần thơ hào sảng
    Thềm xanh rêu muôn vạn ánh sao lay

    Đêm trăng vàng hạc trắng soãi cánh bay
    Thầy ly viễn kể từ ngày xuất xử
    Mắt sáng sâu mỉm cười nhìn lữ thứ
    Giữa điêu tàn một mực giữ đan tâm

    Đêm hồng hoang dấn bước thật thâm trầm
    Địa ngục mở quỷ ca hàm huyết ẩm
    Ngai vàng cao nhuộm máu đào đỏ thẫm
    Thị Ngạn am nguồn mạch ấm tàn khuya

    Đêm ly loạn lòng người lắm chẻ chia
    Bậc du sĩ chẳng hề lìa tứ chúng
    Tâm từ bi vô hình mà diệu dụng
    Ngày bạo tàn không nao núng sư vương

    Đêm lửa rừng thiêu rụi cả đàn hương
    Thánh thần đau nỗi cùng đường nghiệt lộ
    Người tuyệt vọng khóc thầm trong huyệt mộ
    Thầy lên đường thôi nhịp mõ vô tri

    Đêm sanh tử đại tượng định an đi
    Chẳng ngại chi thanh quy môn pháp phái
    Tâm độ sanh là Phật tâm vĩ đại
    Có luật nào lại ngăn ngại hiền nhân

    Đêm đạo tràng thầy phụng hiến thanh tân
    Dòng Phật Việt thêm một lần khởi sắc
    Đất trời rộng dựng chi rào nam bắc
    Rỗng rang lòng ấy sở đắc vô biên

    Đêm tâm kinh trụ xứ cõi thánh hiền
    Bậc du già tịnh yên trong thiền thất
    Mặc ngoài hiên hoa rơi tràn mặt đất
    Quả trên cành nào có mất mùa sau

    Đêm trời nam tha thiết nhủ thầm nhau
    Buông cái tôi để quốc độ xanh màu
    Dẫu phù vân vẫn thường cơn dâu bể
    Thuở Lý -Trần Phật Việt thế trùng hưng

    RỒI SẼ CÓ MỘT NGÀY

    Qua thọ nhận từ những dòng văn tự
    Tâm ý thầy hiển hóa chữ nghĩa đây
    Tư tưởng thầy thật bát ngát trời mây
    Gom cả lại kinh sách đầy trang giấy
    Đồng đạo kia có bao người trông thấy
    Chẳng dễ gì mà dụng lấy được đâu
    Như hư không vô cùng tận thâm sâu
    Làm sao hiểu những ý nghĩa nhiệm mầu
    Bậc hữu học nhất tâm cầu trí huệ
    Người thế gian chẻ chia và đặt để
    Lòng tự tư nên không thể hiểu ngài
    Dù giống nhau cái tứ đại hình hài
    Tâm bồ đề thọ dụng lại khác nhau
    Nước non này lầm lỡ những cơn đau
    Dựng tích trượng chấn tác để mai sau
    Đời hưng thịnh và đạo mau phục hoạt
    Nuôi chí lớn rộng đường mây giải thoát
    Bậc du sĩ đã lên đường dứt khoát
    Có sá gì để tranh đoạt lợi danh
    Chép lời Phật và y giáo phụng hành
    Dịch minh văn giảng giải thành kinh sách
    Buông bỏ đời như viễn khách đường xa
    Giữa hư không vô cùng rộng bao la
    Cánh hạc trắng lụy sơn hà loang lỗ
    Thương dân tình đắm chìm trong bể khổ
    Từ bi tâm nên tế độ người mê
    Trên đường trần vẫn mải miết đi-về
    Tình pháp lữ cũng nhiều bề khác biệt
    Chí phục dựng trùng hưng dòng Phật Việt
    Đạo độ đời tha thiết biết bao nhiêu
    Từ bình dân cho chí triết cao siêu
    Một biểu tượng tăng tục đều kính ngưỡng
    Người trong ngoài mong chờ và tin tưởng
    Lòng nhất tâm cung thỉnh hướng về thầy
    Giáo hội dân rồi sẽ có một ngày
    Hàng Thích tử hội đủ đầy hòa hợp
    Đạo bồ đề mở học đường trường lớp
    Giáo dưỡng người đồng hướng tới thiên lương
    Dạy tri kiến như thật Phật hoằng dương
    Tuyên giáo lý để rộng đường giác ngộ
    Qua sông mê thầy chống chèo để độ
    Tinh thần thầy phương tiện hỗ trợ thêm
    Chúng con là những kẻ giữa màn đêm
    Cần đuốc Tuệ bậc Sĩ hiền dẫn dắt

    ĐƯƠNG THÂN LO LIỆU

    Thầy ngồi đó bóng thời gian rũ xuống
    Áo nâu sồng hồn muôn trượng bay lên
    Đời đa đoan những điệp khúc không tên
    Ngày tháng cũ cả một miền ký ức
    Sóng từ bi dạt dào trong tâm thức
    Trí bồ đề luôn sáng rực đường mây
    An lạc trú ngay bây giờ ở đây
    Đâu chờ đợi đến một ngày huyễn hoặc
    Thầy ngồi đó trong tịnh yên tịch mặc
    Mỉn cười xem quân loạn tặc ưu phiền
    Và trò đời như con rối đảo điên
    Giữ trung đạo chẳng hề thiên tả – hữu
    Tình huynh đệ kể từ trào cố cựu
    Nghĩa thầy trò vẫn trân trọng bảo lưu
    Nước đổi ngôi thấm đẫm máu oan cừu
    Người thống khổ quỷ thần ưu sầu thảm
    Họa ngập tràn một giải đất phương nam
    Quảng đại bi đâu đành cam tâm chịu
    Chí phục hoạt thầy đương thân lo liệu
    Mạng mạch pháp không thể thiếu trong đời
    Những gian nan khó tưởng tợ lên trời
    Cũng không thể làm cho người nhụt chí
    Trong trời đất ung dung như ẩn sĩ
    Bền kiên gan với thần khí kim cang
    Thân lau sậy khoác một mảnh bào vàng
    Chí giải thoát xuất vần thơ hào sảng
    Luận đại thừa thầy thuyết giảng sư vương
    Ấn trí Tuệ ở giữa cõi vô thường
    Con đại Sĩ đạp trường sơn hành hoạt
    Dẫu mục đích tối thượng thừa giải thoát
    Đâu bỏ đời đang đau xót xiềng gông
    Dù biết rằng vạn pháp vốn giai không
    Nhưng chẳng thể ẩn an trong thiền viện
    Hương trầm thơm mông lung xông Phật điện
    Hương giới đức ngược gió tỏa muôn miền
    Thánh thần thiêng tán thán hạnh vô biên
    Người trong ngoài nguyện trợ duyên hộ pháp
    Hàng hậu học dốc tấc lòng đền đáp
    Tăng tục đều tu học thắp đèn đi
    Hướng về thầy ngọn đuốc Tuệ từ bi
    Ân tôn sư bậc xuất Sĩ trong đời

    TINH ANH NƯỚC VIỆT

    “Giấc Mơ Trường Sơn”* phơ phất cõi phiêu bồng
    Hồn mênh mông đưa “Thuyền Ngược Bến Không”
    Giữa dòng đời đầy biến động bão giông
    “Văn Minh Tiểu Phẩm” tấm lòng thao thức

    Vì giang san chí trung trinh rất mực
    “Thư Gởi Tăng Sinh…” hiện thực trở trăn
    Người hữu tâm chẳng biết có hay chăng
    “Trú Xứ Bồ Tát” vẫn hằng năm tháng

    “Phật Dạy Chăn Trâu” bồ đề nhãn tạng
    “Phát Triển Tâm Từ” tối sáng phụng hành
    Bậc du Sĩ đôi mắt Tuệ long lanh
    Người là cả những tinh anh nước Việt

    “Những Điệp Khúc Cho Dương Cầm” rất tuyệt
    Ngón tài hoa tâm huyết hiến dâng đời
    Thanh vô âm chẳng nệ đến ngôn lời
    “Tô Đông Pha Những Phương Trời Viễn Mộng”

    Đời mê muội giật mình, sư tử hống
    Thích tử tôn cũng con cháu tiên rồng
    Mấy ngàn năm non nước giống Lạc Hồng
    Cùng muôn loài cộng sinh trong trời đất

    “Ngục Trung Mị Ngữ” là lời chân thật
    Đạo trong đời thấm đượm chất chơn như
    Nghĩa ẩn tàng văn tự với kinh thư
    Thầy giảng giải để cho người rõ lý

    “Thanh Sắc Thi Ca” phô bày tuyệt mỹ
    Dụng tinh túy người nghệ sĩ từ bi
    Cái đẹp nào cũng dụ hoặc mê ly
    Sống tỉnh thức đâu có chi quái ngại

    Thị Ngạn am một “ Góc Tùng” tự tại
    Hai nẻo đường gánh vác nặng trên vai
    Thân gầy gò ý chí chẳng đơn sai
    Phách kim cang trong hình hài lau sậy

    Dù thời thế với vô vàn đưa đẩy
    “Đối Biện Bồ Tát” chẳng thấy lung lay
    “Duy Tuệ Thị Nghiệp” dạy chúng hôm nay
    Theo Thế Tôn đi “ Cửa vào Tuyệt Đối”

    Ngày sẽ lên xóa màn đêm đen tối
    Thõng tay buông tinh tấn dấn thân thôi
    “Dẫn Vào Tâm Kinh Bát Nhã” qua rồi
    Nước vô sanh với luân hồi diệt tận

    “*” Những chữ trong ngoặc kép là tên tác phẩm của thầy

    DÕNG LƯỢC

    Tâm thành đâu phải chuyện đùa chơi
    Dẫu viết ra đây đến vạn lời
    Cũng không tỏ được lòng mong ngưỡng
    Bậc thầy tôn kính tướng sa môn
    Thân trong thiền thất chốn cô thôn
    Tâm hướng cao xa nghệ sĩ hồn
    Ngón đàn diệu thủ dồn mây gió
    Em ở phương nào có thấu chăng
    Trí thầy sáng rỡ tợ hoa đăng
    Dịch giải kệ kinh đặng chí thành
    Tinh tấn hành trì du sĩ hạnh
    Hoằng dương chánh pháp thạnh đường mây
    Ngay lúc bây giờ ở tại đây
    Tứ chúng, con dân, non nước nầy
    Tháng ngày xuất xử lòng lân mẫn
    Giữ gìn thanh tịnh tận thân tâm
    Trí Tuệ tôn sư hiển thiền lâm
    Danh Sĩ đời nay khó thể tầm
    Thầy là châu ngọc người nam Việt
    Sao khuê lấp lánh biếc quang minh
    Sấm sét oai hùng chơn lặng thinh
    Thiền sư nào phải sống vô tình
    Quan hoài vận nước mình suy suyển
    Ra tay chấn tác chuyển gian truân
    Vườn chùa hoang hóa mấy độ xuân
    Phải buổi gian nhân báng thánh thần
    Cay đắng muôn phần dân bạc phước
    Ông thầy dõng lược bước hiên ngang
    Đêm trường cô tịch bóng trăng tan
    Giải thoát hoằng dương ánh đạo vàng
    Đối diện bạo quyền gan chẳng núng
    Đồng hành tứ chúng phụng Như Lai
    Đạo đời chẳng một vốn không hai
    Muôn sự người ơi tụ tán hoài
    Nhân duyên tạo tác rồi sanh quả
    Thịnh suy liên lỉ lạ gì đâu
    Pháp nhược ma cường nước bể dâu
    Bồ tát tâm nào lại chẳng đau
    Dấn thân hành hoạt lòng ly viễn
    Xuất sĩ màng chi chuyện lợi danh
    Nực cười pháp lữ những đua tranh
    Đắp áo mặc y vẫn cứ giành
    Chi ấn vị ngôi thành lỡ sự
    Hội càng thêm rối tự trong ra
    Một kiếp nhân sinh cõi người ta
    Quanh đi quẩn lại có bao là
    Nước non, đạo pháp và dân tộc
    Khắng khít ngàn năm gốc Việt gia

    VÔ ÚY ÔNG TĂNG

    Ông thầy gầy guộc khẳng khiu
    Giữa giòng mà lại xuất siêu thoát đời
    Mắt như sao sáng rạng ngời
    Hành tung dung dị nên người kính tôn
    Tịnh yên thiền thất sơn thôn
    Ra tay chấn tác bảo tồn thanh quy
    Tấm lòng rất mực từ bi
    Quyết tâm ở lại cũng vì chúng con
    Gặp hồi ngã nước nghiêng non
    Lòng người ly tán may còn dáng sư
    Lời tâm huyết đọng trang thư
    Thương hàng hậu học ưu tư nước nhà
    Thịnh- suy ấy lẽ Sa Bà
    Dấn thân hành hoạt cũng là đại tu
    Sơn hà ngày tháng âm u
    Trường sơn loi lẻ ngục tù bủa giăng
    Can trường vô úy ông tăng
    Đạo đời dốc sức vẫn hằng vững tin
    Đêm trường viết sách dịch kinh
    Ngày dài thương lấy dân mình khổ kham
    Phất phơ vạt áo già lam
    Chắn cuồng phong đỏ vàng am đã từng
    Sậy lau hiển hóa bách tùng
    Thiền sư dựng lập anh hùng trượng phu
    Tuệ càng mài giũa công phu
    Sĩ thêm tráng khí kể từ dấn thân
    Dốc lòng báo đáp Phật ân
    Hội đồng hoằng pháp xa gần hỷ hoan
    Vượt qua những nỗi đa đoan
    Đem lời Phật dạy đến toàn thế gian
    Làm cho sáng ánh đạo vàng
    Giữ gìn giới đức giữa ngàn dấu suy
    Con đường trung đạo đại bi
    Tướng hành là giả cũng vì chúng sanh
    Ông thầy rất mực tinh anh
    Thiền lâm thừa lịch rạng danh sử đời

    ÔN HỌC GIẢ

    Mùa lễ tạ ơn ở xứ này
    Từng bừng vui vẻ rộn ràng thay
    Gặp nhau cho bõ thời gian đợi
    Tôi nhớ mẹ cha với nhớ thầy

    Áo vải cơm chay những tháng ngày
    Mà tâm thanh tịnh tợ mây bay
    Công hạnh cao vời đâu dễ thấy
    Trí huệ thâm sâu dậy sóng truyền

    Giới đức hương bay khắp mọi miền
    Dấn thân hành hoạt cũng tùy duyên
    Tinh tấn không ngừng đâu quản ngại
    Bồ Tát hành thâm tại cửa thiền

    Mắt sáng long lanh nụ cười hiền
    Nỗi lòng ly viễn trọn niềm riêng
    Yêu nước thương dân nên cất tiếng
    Quốc vận nào đâu chuyện mỗi mình

    Phật pháp truyền thừa đại tạng kinh
    Thậm thâm vi diệu với quang minh
    Đồng tâm hiệp lực cùng phiên dịch
    Tứ chúng đồng tu Thích tử tôn

    Ông thầy khéo dụng những chơn ngôn
    Gìn giữ thanh quy quyết bảo tồn
    Hộ pháp giữa muôn trùng nguy khốn
    Dựng lập nền xưa vốn đã suy

    Nối gót tôn sư rất từ bi
    Buông rồi đốt đuốc tự thân đi
    Khuyến tấn tài bồi hưng sĩ khí
    Phụng đạo độ đời vị cả hai

    Thiên hạ vinh danh tán thán ngài
    Giữa đời phiền não bậc tái lai
    Bao nhiêu oan chướng hằng vô ngại
    Thiền sư thi sĩ đại tài hoa

    Thâm hiểu đông tây bậc triết gia
    Thông kim quán cổ luận du già
    Người đời xưng tụng ôn học giả
    Hiền Sĩ đời nay đại Tuệ sư

    Muôn pháp hàm nguyên vẫn chơn như
    Đời lọan người suy chẳng thể từ
    Xuất sĩ ưu tư hoài cuộc lữ
    Tế độ nhân sanh chữ từ tâm

    Thương người mê muội theo tháng năm
    Thiên hạ cuồng quay cuộc thăng trầm
    Xuống núi ra tay gầy dựng lại
    Mà hồn đại sĩ tại thiền lâm

    ẨN THÂN AM THỊ NGẠN

    Thầy trụ vững giữa đất trời khoáng đạt
    Hồn mênh mông cao khúc nhạc cúng dường
    Tâm từ bi trải rộng khắp mười phương
    Lòng lân mẫn đến tận đường địa ngục
    Nào sá gì chuyện đương thân chịu nhục
    Ở lại vì thương tăng tục vận đen
    Bóng tòng lâm che chở đặng nhiều phen
    Những ngày tháng đất trời nghiêng rên rỉ
    Chẳng lay động bậc hiền nhân xuất sĩ
    Vẩy bút ra lời tuyệt mỹ tài hoa
    Khúc dương cầm xuất tuyệt kỹ bay xa
    Từ thiền am mới hay là thượng tứ
    Vẫn độc hành với tháng năm trụ xứ
    Bậc đệ nhất hàng Thế Tôn Thích tử
    Theo lời kinh hành hoạt lẽ chơn như
    Một huyền thoại một trang thư di cảo
    Áo nâu sồng mà quang minh tướng hảo
    Mắt long lanh sáng rỡ tợ sao trời
    Ngọn hải đăng định hướng giữa dòng đời
    Hàng tứ chúng cùng bao người nương tựa
    Thầy chống chèo vững tay lái đò đưa
    Quyết phục hoạt con thuyền xưa dân lập
    Từng thống nhất những dị môn biệt cấp
    Khác truyền thừa nhưng đã nhập chung giòng
    Giáo hội dân thông suốt dải non sông
    Người hữu tâm ắt trọn lòng sống chết
    Bị gạt ra nào phải là đã hết
    Đêm ba mươi chưa phải tết tân xuân
    Thầy thọ ấn chấp nhận những gian truân
    Thiện Thệ tử cả thân tâm phụng hiến
    Một chữ Tuệ mà bao la như biển
    Bậc du Sĩ vô úy hiện tinh thần
    Uy danh vang khắp thế giới xa gần
    Thầy vẫn thế ẩn thân am Thị Ngạn
    Chốn núi rừng mà quang minh sáng lạn
    Vạn pháp không nhưng lại chứa chan tình
    Trọn tháng ngày dịch sách kinh thiền định
    Đời tăng sĩ vui tịnh yên tịch tĩnh
    Nhưng đâu quên vận nước lắm điêu linh
    Lòng từ ái thương dân mình khổ ải
    Cơm rau dưa khoác nâu sồng áo vải
    Nối truyền thừa nào có phải ngôi cao
    Lúc đạo suy nên lắm chuyện xôn xao
    Người tranh đoạt chiếc áo bào pháp chủ
    Đêm trường sơn những phút giây du thủ
    Ngồi chép kinh không ngủ cạn canh dài
    Bóng núi rừng lồng trong bóng hình hài
    Bình minh lên giọt sương mai chiếu sáng

    TRƯỢNG PHU

    (Kính ngưỡng thầy Tuệ Sỹ)

    Gió ngàn thổi mát thị thành
    Quang minh lại tỏ trời xanh lại gần
    Một đời gầy guộc dấn thân
    Sá gì danh phận phước phần thế gian

    Già lam sáng anh đạo vàng
    Sậy lau phơ phất mà càn khôn xoay
    Quê hương tị địa tháng ngày
    Nâu sồng ấp ủ tâm ngay trí hùng

    Nước non muôn sự nghiệp chung
    Trượng phu nào quản khốn cùng hiểm nguy
    Sa môn khẳng khái đại bi
    Cũng vì tứ chúng mà đi sao đành

    Dương cầm thánh thót âm thanh
    Tiếng tơ Thích tử còn canh cánh lòng
    Kể từ xuất sĩ nhập dòng
    Giữ gìn chánh pháp khơi thông cội nguồn

    Danh văn lợi dưỡng nhẹ buông
    Dốc lòng hoằng hóa gióng chuông hộ trì
    Thiền môn dựng lập thanh quy
    Truyền thừa thọ ấn cũng vì tương lai

    Tâm đan chẳng chút đơn sai
    Cơ đồ Phật pháp ngày mai hãy còn
    Cà sa lồng lộng nước non
    Vương quyền bất bái là con Phật đà

    Tiểu Lục Thần Phong
    Ất Lăng thành, 2022

    Tiểu Lục Thần Phong
    Share. Facebook Twitter Pinterest LinkedIn Tumblr Email
    Previous ArticleTừ Niệm: Người đi
    Next Article HT Thích Tuệ Sỹ: Đạo Từ – Lễ hiệp kỵ tưởng niệm Chư vị Tôn sư, Ân sư của GĐPTVN năm 2022

    Xem thêm

    Thích Chúc Xuân: Một lời nói – như một con dao hai lưỡi

    15/05/2026

    Vũ Hoàng Chương: Trường ca Phật đản

    11/05/2026

    Khánh Hoàng: Tiễn bạn

    03/04/2026
    Add A Comment
    Leave A Reply Cancel Reply

    Bài mới

    Daisetz Teitaro Suzuki | Đỗ Kim Thêm giới thiệu và dịch: Bàn về thuyết luân hồi

    24/06/2026

    Lãng Thanh: Nguyện cầu Phật lực từ bi

    21/06/2026

    Thích Chúc Xuân: Tỉnh thức trước vô thường

    18/06/2026

    GHPGVNTNHK Cáo bạch: Trưởng lão Hòa thượng Thích Phước Thuận viên tịch

    18/06/2026

    Uyên Nguyên: Người đã đi rồi. Núi còn đây…

    15/06/2026

    Đạo Sinh: (LUẬN CÂU-XÁ) Chương 8: Phân biệt định [Phần 27]

    02/06/2026

    Nguyệt san Chánh Pháp số 175 | tháng 6.2026

    02/06/2026

    Huỳnh Kim Quang: Đức Phật ra đời đã mở toang cánh cửa tự do cho con người

    01/06/2026

    Paul Dahlke | Đỗ Kim Thêm dịch: Tầm quan trọng của Phật giáo cho thời đại của chúng ta 

    29/05/2026

    Lãng Thanh: Tháng năm hoa tràn đồng

    28/05/2026
    Mạng xã hội
    • Facebook
    • Twitter
    • Pinterest
    • Instagram
    • YouTube
    • Soundcloud
    Website Phật giáo

    Hội Đồng Hoằng Pháp | GHPGVNTN

    Phật Giáo Úc Châu

    Viên Giác Pagoda

    Quảng Ðức Homepage

    Thư Viện Hoa Sen

    Làng Mai

    Hoa Vô Ưu

    Hương Tích Phật Việt

    Đạo Hy

    Chung Huong Institute

    GÐPTVN Trên Thế Giới

    GÐPT Việt Nam (Quốc nội)

    Sen Trắng | BHD GĐPTVN tại Hoa Kỳ

    Copyright © 2026 | Phật Việt tùng thư
    • Mục đích & Chủ trương
    • Tác giả
    • Liên lạc

    Type above and press Enter to search. Press Esc to cancel.