Thưa rằng xuân xanh vẫn son sắc vĩnh hằng, có đi đến bao giờ! Nhựa xuân âm ỉ chảy trong từng thớ gỗ, mạch lá.
Tiểu Lục Thần Phong
Cuộc chơi trăm năm nhưng thật ra có mấy ai chơi đủ, kẻ ngắn người dài nhưng cũng có một số ít vượt qua ngưỡng trăm năm.
Cuộc đi bộ vì hòa bình đã tạo nên một làn sóng cảm xúc mạnh mẽ trong công chúng Mỹ.
Ôn đến cõi này với thân phận một người Viêt Nam giản dị nhất, thanh tịnh nhất, tinh tấn nhất, dõng mãsnh và vô úy nhất…
Thầy đã đến và đã đi như thế, Khắp mười phương đều một cõi quê hương
Sự phát triển của Phật giáo làm ảnh hưởng đến sự độc tôn của Nho – Lão, vì thế xảy ra những mâu thuẫn và xung đột không thể tránh được.
Sáng nay bước ra vườn, khí trời lanh lạnh, thân thể như thể ướp trong…
Rằm Vu Lan, những người con Việt lòng nao nao lên chùa lễ Phật, nghĩ tưởng đến công đức sinh thành dưỡng dục của cha mẹ hiện tiền
Đâu đợi đến lẽ Vu Lan, Nhớ thương chảy tràn năm tháng, Má hay mẹ tuy hai danh tự, Nhưng tình chẳng khác gì nhau
Vô Bích động âm u mờ mịt, nó chẳng thuộc trời chẳng thuộc đất, nó…
Tu Viện Nguyên Thiều rộng rãi, thâm u, cô tịch, nhiều cây xanh bóng mát mặc dù đất đồi sỏi đá khô cứng, thời tiết nắng như nung.
Người nghệ sỹ có thể cười với tất cả mọi người nhưng nỗi “đoạn trường” trong lòng chỉ mỗi bản thân tự biết, may chăng có gió núi mây ngàn.
Sở tri chướng nói một cách dễ hiểu là chướng ngại từ chính cái biết của mình. Tại sao cái biết, cái tri kiến của mình lại là chướng ngại?
Trong tôi vang vọng tiếng kêu “Má ơi!” của một đứa trẻ lên ba. Thật sự tôi cũng mãi là một đứa trẻ của má.
