Close Menu
Thư viện Phật ViệtThư viện Phật Việt
    Facebook X (Twitter) Instagram Pinterest YouTube
    • Mục đích & Chủ trương
    • Tác giả
    • Liên lạc
    Facebook X (Twitter) Instagram YouTube
    Thư viện Phật ViệtThư viện Phật Việt
    • PHẬT HỌC
      • Đức Phật
        • Thánh đản
        • Thành đạo
      • Phật học phổ thông
      • Nghiên cứu
      • Giảng luận
      • Pháp thoại
      • Ứng dụng
      • Trích dẫn Phật pháp
    • KINH – LUẬT – LUẬN
      • Kinh
        • Giới thiệu kinh
        • Giảng giải
      • Luật
        • Luật học
      • Luận
      • Kim Cang thừa
    • PHẬT GIÁO VIỆT NAM
      • Lịch sử
      • Nhân vật
        • Chư Tôn đức
        • Cư sĩ hữu công
        • Tiểu sử
      • Sự kiện
      • Tưởng niệm
    • CHUYÊN ĐỀ
      • Dân tộc
      • Giáo dục
      • Khoa học
      • Xã hội
      • Triết học
      • Biên khảo
      • Phật giáo thế giới
      • Nhìn ra thế giới
      • Chuyên mục khác
    • TUỔI TRẺ
      • Đời sống
      • Hành trang
      • Gia đình Phật tử
    • VĂN HÓA
      • Xuân Vạn Hạnh
      • Quán Thế Âm
      • Kiết hạ
      • Vu Lan
      • Nghi lễ – Phong tục
      • Mỹ thuật – Kiến trúc
      • Âm nhạc
    • VĂN HỌC
      • Văn
      • Thơ
      • Truyện
      • Tùy bút
      • Phê bình
      • Giới thiệu – Điểm sách
    • PHẬT SỰ
      • Tin tức
    • THƯ VIỆN
      • Báo chí
        • Kỷ yếu
        • Tạp chí
        • Tập san
      • Sách
      • Tham luận
      • Luận văn
      • Tư liệu
      • Media
        • Audio – MP3
        • Video Clips
      • Hình ảnh
    • NGOẠI VĂN
      • General Buddhist Studies
      • Buddhism with Youth
      • Buddhist Education
      • Buddhist History
      • Buddhist Culture
      • Buddhist Literature
      • Buddhist Sociology
    Thư viện Phật ViệtThư viện Phật Việt
    Trang chủ » Nguyễn Đình Toàn: Tuệ Sỹ

    Nguyễn Đình Toàn: Tuệ Sỹ

    17/05/20219 Mins Read
    Share
    Facebook Twitter LinkedIn Pinterest Email

    tuesythoihaiduc

    Thầy Tuệ Sỹ | Tranh: Họa sỹ Đinh Cường

     

    Viết về thơ là chạm tới những hình ảnh phản ánh trong nước.

    Không thể có một mặt nước hoàn toàn tĩnh lặng, dù đó có là một mặt hồ chăng nữa.

    Và, người ta chỉ có thể nhận được những hình ảnh rập vỡ, thậm chí lộn ngược.

    Viết về thơ Tuệ Sỹ càng khó hơn.

    Ông là ai?
    Một tu sĩ?
    Một học giả?
    Một thi sĩ?
    Một tử tù?

    Ông là tất cả những người ấy và cùng một lúc [hình như] thơ ông xóa bỏ hết thảy những điều ấy. Tuệ Sỹ được coi là một trong vài vị thiền sư lỗi lạc của Phật Giáo Việt Nam hiện tại, có kiến thức uyên bác về

    Phật học, hiểu biết sâu rộng về các triết thuyết Tây phương, thông thạo nhiều ngoại ngữ, trong đó có cả những thứ chữ ít người biết như chữ Pali, chữ Phạn, chữ Tây Tạng…

    Mới ngoài 20 tuổi ông đã là giáo sư đồng thời là một trong vài người quyết định đường hướng tư tưởng, triết lý chỉ đạo của Viện Ðại Học Vạn Hạnh.

    Ông viết/soạn/dịch nhiều kinh/sách.

    Các cuốn Triết Học Về Tính Không, Tô Ðông Pha, Thiền Luận [sách dịch] của ông được đông đảo độc giả hoan nghênh.

    Ông cũng làm rất nhiều thơ.

    1.
    giữa điều tôi nhìn thấy và điều tôi nói ra
    giữa điều tôi nói ra và điều tôi thinh lặng
    giữa điều tôi thinh lặng và điều tôi mơ mộng
    giữa điều tôi mơ mộng và điều tôi quên lãng
    là thơ
    thơ trượt qua
    giữa có và không
    thơ nói
    điều mà tôi thinh lặng
    thơ thinh lặng
    điều tôi nói
    thơ mơ mộng
    điều tôi lãng quên
    thơ không là lời nói:
    thơ là hành động
    hành động của lời nói
    thơ nói ra và lắng nghe:
    thơ hiện ra thực sự
    có phải là thơ còn thực hơn nữa chăng?

    2.
    ý tưởng hữu hình
    chữ thì vô hình:
    thơ
    đến rồi đi
    giữa cái hiện tiền
    và cái không hiện hữu
    thơ đan dệt
    và tháo gỡ những suy tưởng
    thơ tung rải mắt nhìn lên trang giấy
    tung rải chữ vào trong mắt
    mắt nói
    chữ nhìn
    cái nhìn suy tưởng
    những đôi mắt nhắm lại
    chữ thì mở ra
    giữa có và không
    thơ nói
    điều mà tôi thinh lặng
    thơ thinh lặng
    điều mà tôi nói
    thơ mơ mộng
    điều tôi lãng quên
    thơ không là lời nói
    thơ là hành động
    hành động của lời nói
    thơ nói ra và lắng nghe
    thơ hiện ra thực sự
    và ngay khi tôi nói là thơ hiện ra thực sự
    thì thơ tan biến tức thì
    có phải là thơ còn thực hơn nữa chăng

    Ðó là những điều Tuệ Sỹ nói về thơ cũng là thơ ông. Liệu nó có giúp người đọc hiểu rõ hơn về thơ và chính thơ Tuệ Sỹ chăng?

    Bùi Giáng, một người có rất nhiều liên hệ với các chùa chiền, nhưng không phải tu sĩ, trong một bài nhan đề “Ði Vào Cõi Thơ Tuệ Sỹ”, viết, kể lại một giai thoại giữa ông và Tuệ Sỹ, rất Bùi Giáng, như sau:

    Tuệ Sỹ một vị sư. Ông viết văn quá nghiêm túc, những sở tri của ông về Phật học quả thật quảng bác vô cùng. Thấy ông vẻ người khắc khổ, không ai ngờ rằng linh hồn kia còn ẩn một nguồn thơ thâm viễn u u…

    Một bữa ông đọc cho nghe hai câu thơ chữ Hán của ông:

    Thâm dạ phong phiêu nghiệp ảnh tùy
    Hiện tiền vị liễu lạc hoa phi

    Ông bảo làm sao tiếp cho hai câu để nên một bài tứ tuyệt.

    Tôi đề nghị với ông nên nhờ Ni Cô Trí Hải tiếp giùm. Ông ngượng nghịu bảo tôi đừng nên rỡn đùa như thế.

    Vậy tôi xin lai rai thử viết:

    Thâm dạ phong phiêu nghiệp ảnh tùy
    Hiện tiền vị liễu lạc hoa phi
    Phiêu bồng tâm sự tân toan lệ
    Trí Hải đa tàm trúc loạn ty*

    Và xin ông chả nên lấy thế làm bực mình. Nhưng ai có ngờ đâu nhà sư kín đáo e dè kia không hề có bao giờ vướng lụy, lại còn mang một nguồn thơ Việt phi phàm.

    Một bài thơ ‘Không Ðề’ của ông đủ làm ta khiếp vía mất ăn mất ngủ:

    Ðôi mắt ướt tuổi vàng khung trời hội cũ
    Áo màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang
    Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ
    Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn

    Mới nghe bốn câu thôi, tôi đã cảm thấy lạnh buốt linh hồn, tê cóng cõi dạ.

    Bùi Giáng đề nghị [một] cách đọc mấy câu thơ của Tuệ Sỹ như sau:

    Ðôi mắt ướt tuổi vàng
    Khung trời
    Hội cũ

    Xin xuống dòng thư thả như thế. Ắt nhìn thấy chất trang trọng dị thường của hoài niệm. Hoài niệm gì? Cung trời hội cũ.

    Một hội đạp thanh? Một hội náo nức? Giờ náo nức của một thời trẻ dại?

    Ðôi mắt ướt tuổi vàng khung trời hội cũ 

    Mở lời ra, nguồn thơ trực nhập vào trung tâm cơn mộng chiêm niệm. Ðầy đủ mọi yếu tố bát ngát: một cung trời xán lạn bao la, một hội cũ xao xuyến, một tuổi vàng long lanh… Một đôi mắt ướt ngậm ngùi của hiện tại.

    Nhưng mạch thơ đi ngầm. Tiết nhịp âm thầm nhiếp dẫn. Thi sĩ không cần tới một hình dung từ nào cả, vẫn nói được hết mọi điều ‘phải nói’ với mọi người ‘muốn nghe’ với riêng mình ‘không thiết chi chuyện nói’.

    Phạm Công Thiện, người đã có một thời cùng tu học với Tuệ Sỹ, nay đã cởi bỏ áo cà sa, cho biết thêm: “Mấy chục năm qua, Tuệ Sỹ làm rất nhiều thơ, nhưng Ni Cô Tuệ Hạnh chỉ thu nhặt được mấy chục bài và cho in lại với nhan đề thi tập là ‘Ngục Trung Mị Ngữ’, do Quảng Hương Tùng Thư xuất bản. Ðặc biệt trong thi tập này có 18 bài Tuệ Sỹ làm thẳng bằng chữ Hán, có một bài làm xúc động tâm hồn tôi đến cực điểm, bài:

    Cúng Dường

    Phụng thử ngục tù phạn
    Cúng dường Tối Thắng Tôn
    Thế gian trường huyết hận
    Bỉnh bát lệ vô ngôn.

    Thượng Tọa Viên Lý dịch thành một bài lục bát như sau:

    Hai tay nâng chén cơm tù
    Dâng lên từ phụ bậc thầy nhân thiên
    Thế gian huyết hận triền miên
    Bưng bình cơm độn lặng yên lệ trào

    Nhà thơ Vân Nguyên giữ nguyên thể ngũ ngôn và dịch như sau:

    Dâng chén cơn tù lên
    Cúng dường Tối Thắng Tôn
    Thế gian tràn oán hận
    Ôm chén lòng khóc thầm

    Và, tất cả những thông tin ấy liệu có giúp người đọc hiểu rõ hơn về thơ và chính thơ của Tuệ Sỹ chăng? Hay đó cũng chỉ là những trận gió làm xao động thêm cái mặt nước đã không mấy yên tĩnh kia. Ðộc giả bình thường không có được sự cảm thông đến rợn người như Bùi Giáng, như Phạm Công Thiện đối với thơ Tuệ Sỹ, người ta yêu những bài thơ nhỏ bé, dễ hiểu của Tuệ Sỹ hơn:

    Buổi Sáng Tập Viết Chữ Thảo

    Sương mai lịm khói trà
    Gió lạnh vuốt tờ hoa
    Nhè nhẹ tay nâng bút
    Nghe lòng rộn âm ba 

    Cây Khô

    Em xõa tóc cho cây khô sầu mộng
    Ðể cây khô mạch suối khóc thương nhau
    Ta cúi xuống trên nụ cười chín mọng
    Cũng mơ màng như phố thị nhớ rừng sâu

    Người ta cảm nhận ở ông một hồn thơ trong suốt. Như một tấm gương, cái buồn trong thơ ông, nếu có, chỉ là những hình bóng phản ánh từ bên ngoài.

    Năm Tàn

    Lận đận năm chầy nữa
    Sinh nhai ngọn gió rừng
    Hàng cà phơi nắng lụa
    Ngần ngại tiếng tha phương

    Trầm mặc

    Anh ôm chồng sách cũ
    Trầm mặc những đêm dài
    Xót xa đời khách lữ
    Mệnh yểu thế mà hay

    Tuệ Sỹ cũng làm rất nhiều thơ tình. Ðúng vậy. Nhưng thơ tình của ông dường đã bị tấm áo khoác của ông phủ nhận.

    Con Trăng Ðâu Ðó
    Nỗi nhớ đó
    khát khao
    luồn sợi tóc
    Vòng tay
    Ôm cụm khói bâng khuâng
    Uống chưa cạn chén trà
    sương móc
    Trên đài cao em ngự mấy tầng
    Lên cao mãi
    đường mây
    khép chặt
    Khoảng xoi mòn
    ảo tưởng
    Thiên chân
    Ô, nguyệt quế
    trắng mờ đôi mắt
    Ô
    sao Em
    sao ấn mãi
    cung đàn?
    Giai điệu đó
    thoáng hờn
    u uất
    Xưa yêu Em
    xao động hương vàng

    Vài tấm hình ông người ta tình cờ được coi, tấm ông chơi đàn lại có vẻ tu sĩ hơn bức ông mặc cà sa ngồi “tập viết chữ thảo”, đúng như chữ ông dùng, trông ông hiền từ, nhưng cũng đầy vẻ cương quyết.

    Quanh ông luôn hiện hữu một sự trái ngược nho nhỏ [dễ thương] như vậy.

    Trên mỏm trời Xích đạo
    Cụm sao cài cúc áo
    Long lanh những hạt mưa
    Ðôi mắt tròn hạt táo
    Lữ khách bờ sông vắng
    Trời khuya con nước xanh
    Cụm sao trên quãng vắng
    Trên cúc áo mong manh

    Cái uyên bác của Tuệ Sỹ không phải ai cũng biết rõ ra sao.

    Nhưng cái tin ông bị tử hình đã làm, không phải chỉ riêng người Việt Nam, mà rất nhiều người trên khắp thế giới bàng hoàng.

    Tử hình?

    Hình như, một nhà văn Pháp, Simone de Beauvoir thì phải, có viết một câu đại ý thế này: “Chủ nghĩa Cộng Sản không giải thích được. Cứ sống với họ đi rồi biết.”

    _____________

    * Trần Lam Giang, chỉ nghe đọc qua điện thoại, tạm dịch nghĩa như sau:
    Ðêm thâu gió thổi bóng nghiệp theo thân
    Trước mặt hoa rụng bay chưa xong
    Tâm sự phiêu bồng lệ chua cay
    Trí Hải hay thẹn làm đàn sáo rối loạn.

    Nguyễn Đình Toàn
    Share. Facebook Twitter Pinterest LinkedIn Tumblr Email
    Previous ArticleVĩnh Hảo: Vượt qua, vượt qua, lại vượt qua…
    Next Article Quảng Thành: Tổng quát về Đại Tạng Kinh

    Xem thêm

    Daisetz Teitaro Suzuki | Đỗ Kim Thêm giới thiệu và dịch: Bàn về thuyết luân hồi

    24/06/2026

    Lãng Thanh: Nguyện cầu Phật lực từ bi

    21/06/2026

    Thích Chúc Xuân: Tỉnh thức trước vô thường

    18/06/2026
    Add A Comment
    Leave A Reply Cancel Reply

    Bài mới

    Daisetz Teitaro Suzuki | Đỗ Kim Thêm giới thiệu và dịch: Bàn về thuyết luân hồi

    24/06/2026

    Lãng Thanh: Nguyện cầu Phật lực từ bi

    21/06/2026

    Thích Chúc Xuân: Tỉnh thức trước vô thường

    18/06/2026

    GHPGVNTNHK Cáo bạch: Trưởng lão Hòa thượng Thích Phước Thuận viên tịch

    18/06/2026

    Uyên Nguyên: Người đã đi rồi. Núi còn đây…

    15/06/2026

    Đạo Sinh: (LUẬN CÂU-XÁ) Chương 8: Phân biệt định [Phần 27]

    02/06/2026

    Nguyệt san Chánh Pháp số 175 | tháng 6.2026

    02/06/2026

    Huỳnh Kim Quang: Đức Phật ra đời đã mở toang cánh cửa tự do cho con người

    01/06/2026

    Paul Dahlke | Đỗ Kim Thêm dịch: Tầm quan trọng của Phật giáo cho thời đại của chúng ta 

    29/05/2026

    Lãng Thanh: Tháng năm hoa tràn đồng

    28/05/2026
    Mạng xã hội
    • Facebook
    • Twitter
    • Pinterest
    • Instagram
    • YouTube
    • Soundcloud
    Website Phật giáo

    Hội Đồng Hoằng Pháp | GHPGVNTN

    Phật Giáo Úc Châu

    Viên Giác Pagoda

    Quảng Ðức Homepage

    Thư Viện Hoa Sen

    Làng Mai

    Hoa Vô Ưu

    Hương Tích Phật Việt

    Đạo Hy

    Chung Huong Institute

    GÐPTVN Trên Thế Giới

    GÐPT Việt Nam (Quốc nội)

    Sen Trắng | BHD GĐPTVN tại Hoa Kỳ

    Copyright © 2026 | Phật Việt tùng thư
    • Mục đích & Chủ trương
    • Tác giả
    • Liên lạc

    Type above and press Enter to search. Press Esc to cancel.