(Thư viện Phật Việt): Giữa một thế giới đầy chia rẽ và bất an, những bước chân lặng lẽ của các nhà sư Phật giáo trên đất Mỹ đã trở thành một thông điệp sống động về hòa bình, từ bi và hy vọng. Bài viết “Bước Chân Hòa Bình” là ghi chép chân thực và xúc động của một người chứng kiến tận mắt hành trình đi bộ vì hòa bình — nơi từng bước chân, từng hơi thở chánh niệm đã chạm vào trái tim của đông đảo công chúng, vượt qua mọi ranh giới tôn giáo, văn hóa và màu da. Quý vị có thể tìm hiểu thêm ở đây: https://dhammacetiya.com/

Đi bộ cầu nguyện, hành hương, tam bộ nhất bái, nhất bộ nhất bái… là những phương pháp thực hành vốn có từ lâu đời trong Phật giáo. Người Tây Tạng hằng ngày vẫn thực hành nhất bộ nhất bái, hằng năm đi bộ nhiễu quanh cung Potala ở Lhasa hoặc đi vòng quanh núi thiêng Kailash. Hòa thượng Hư Vân từng tam bộ nhất bái hơn 3.000 km đến Ngũ Đài Sơn. Gần đây, sư Minh Tuệ cũng đã đi bộ suốt chiều dài đất nước Việt Nam đến sáu lần…
Những truyền thống này được thực hành tại Việt Nam hay các quốc gia Phật giáo châu Á là điều bình thường; tuy nhiên, trong bối cảnh Âu – Mỹ thì lại là một vấn đề lớn.
Người Âu – Mỹ tuyệt đại đa số là tín đồ Thiên Chúa giáo, Tin Lành… ít người biết đến đạo Phật. Phật giáo tại Âu – Mỹ chủ yếu giới hạn trong giới trí thức, học giả; bởi vậy, việc thực hành các truyền thống Phật giáo nơi công cộng trên đất Âu – Mỹ là một thách thức không nhỏ. Cách đây hơn mười năm, đã có những nhà sư Việt Nam đi bộ cầu nguyện cho hòa bình và đã gặp không ít phản ứng tiêu cực: bị dè bỉu, la hét, xua đuổi. Chính quyền các địa phương mà đoàn sư đi qua tuy không gây khó dễ, nhưng cũng không mấy hưởng ứng.
Lần này thì khác.
Các vị sư đi bộ vì hòa bình nhận được sự hưởng ứng nồng nhiệt của dân chúng khắp nơi. Chính quyền các địa phương cũng ủng hộ hết mình. Báo chí và truyền thông chính thống đưa tin rộng rãi, các trang mạng xã hội ngập tràn những thông điệp tích cực. Các vị sư đến từ Lào, Việt Nam, Campuchia, Sri Lanka đã thực hiện một sứ mệnh lớn: đem lại một luồng sinh khí mới, lan tỏa tinh thần yêu thương, đoàn kết và từ bi đến với mọi người.
Mười chín vị sư, dẫn đầu bởi vị tỳ-kheo Bhikkhu Pannakara, xuất phát từ chùa Hương Đạo (Vipassana Bhavana Center) tại Fort Worth, Texas, bắt đầu cuộc đi bộ vì hòa bình (Walk for Peace). Hành trình khởi sự ngày 26/10/2025 và dự kiến sẽ đến Washington, D.C. vào ngày 13/02/2026. Lộ trình đi qua 10 tiểu bang: Texas, Louisiana, Mississippi, Alabama, Georgia, South Carolina, North Carolina, Virginia, Maryland… Tổng quãng đường dài khoảng 2.300 miles (3.680 km).
Các sư đi bộ trong điều kiện thời tiết giá rét, có những ngày nhiệt độ xuống dưới 0°C. Đồng hành cùng các sư là chú chó Aloka. Chú vốn sống tại Ấn Độ, từng theo các sư trong một lần đi bộ tại đó. Sau một tai nạn được các sư cứu chữa, Aloka gắn bó với các sư từ đó, không thể tách rời, trở thành người bạn đồng hành đặc biệt trong hành trình vì hòa bình này.
Cuộc đi bộ vì hòa bình đã tạo nên một làn sóng cảm xúc mạnh mẽ trong công chúng Mỹ. Lá cờ trắng in hình chim bồ câu cùng khẩu hiệu “Walk for Peace” và thông điệp “Peace is not a destination, but a daily practice within each individual” đang lan tỏa sâu rộng trong mọi tầng lớp xã hội.
Nước Mỹ hiện đang trải qua một cuộc khủng hoảng niềm tin và đạo đức; xã hội bị chia rẽ nghiêm trọng bởi sự kích động thù hận, kỳ thị của các thế lực cực hữu. Trong bối cảnh ấy, sự xuất hiện của các nhà sư Phật giáo trên hành trình đi bộ vì hòa bình đã mang lại một nguồn năng lượng tích cực hiếm hoi. Đài Fox 5 nhận xét về đoàn sư: “…a symbolic message of healing and renewal.”
Bước chân hòa bình của các nhà sư đi qua đồng hoang, bờ bãi, xóm làng, thị tứ và đô thành… nơi đâu cũng nhận được sự đón chào nồng nhiệt và hoan hỷ của dân chúng hai bên đường. Lực lượng cảnh sát địa phương làm việc tận tụy để đón, tiễn và giữ an ninh trong suốt quá trình các sư đi qua. Các vị thị trưởng, cảnh sát trưởng, dân biểu, viên chức… ra tận địa giới để nghênh đón. Dân chúng mang hoa và thức ăn cúng dường. Rất nhiều người Mỹ đã rơi nước mắt vì xúc động. Hàng ngàn người đứng dọc hai bên đường hoan hô, chắp tay như những Phật tử thuần thành để chào đón các sư.

Ngay từ khi các sư bắt đầu cuộc hành trình, trong lòng tôi đã dấy lên nỗi lo: “Không biết các sư có gặp rắc rối gì không?” — bởi dân chúng nơi đây khác biệt về đức tin, lại đang chịu ảnh hưởng của những làn sóng kỳ thị và chia rẽ. Nhưng thật may mắn, điều ấy đã không xảy ra. Trái lại, người Mỹ đã tràn ra đường chào đón các sư trong niềm hoan hỷ chưa từng thấy.
Khi các sư đến tiểu bang Georgia vào ngày thứ Hai — vốn là ngày làm việc đầu tuần — hàng ngàn người vẫn đứng dọc hai bên các tuyến đường 85, 138, Jonesboro… để chào đón. Tối hôm ấy, tại khu vực Southlake Mall rộng hàng trăm ngàn square feet, biển người ken kín. Hơn mười ngàn người tập trung trong niềm hân hoan và háo hức. Nhiều thanh thiếu niên mang theo hoa để tặng các sư. Dòng người ngày càng đông đến mức cảnh sát buộc phải phong tỏa các lối vào trung tâm thương mại.
Tôi chứng kiến một biển người già – trẻ, lớn – bé, trắng – đen – nâu – vàng… chen vai thích cánh chờ được nhìn thấy và lắng nghe các sư. Ông John Lam, thị trưởng thành phố Morrow, là người vô cùng tận tâm và hào phóng, đã hỗ trợ hết mình cho việc đón tiếp các sư cũng như các sinh hoạt văn hóa của cộng đồng Việt tại đây.
Trong suốt hành trình, các sư chúc phúc cho dân chúng, viếng thăm các tòa nhà chính quyền và cộng đồng theo lời mời của địa phương, đồng thời dừng chân trò chuyện, giải đáp thắc mắc của người dân. Một người bạn đồng nghiệp của tôi tên Veronica khoe với tôi sợi dây đeo tay được các sư chúc phúc. Khi bà hỏi ý nghĩa, tôi giải thích giản dị: đó là lời chúc cho thân tâm an lạc, Tam Bảo gia hộ, gặp nhiều thuận duyên trong đời.
Bà lại hỏi: “Tại sao trời rét cắt da cắt thịt mà có vị sư vẫn đi chân đất?” Tôi vận dụng hiểu biết hạn hẹp của mình để trả lời rằng: đi chân đất là biểu trưng cho sự buông bỏ, giảm thiểu lệ thuộc vào vật chất. Con người đau khổ vì dính mắc, vì ràng buộc; Phật giáo dạy con người buông bỏ để thoát khổ.
Nói những lời ấy mà lòng tôi rưng rưng xúc động và khâm phục các sư. Trời lạnh như vậy, chúng ta ở trong nhà có lò sưởi, áo quần nhiều lớp mà vẫn kêu lạnh; trong khi các sư đầu trần, chân đất (có vị mang giày), vẫn bước đi vững chãi. Những tấm áo cà-sa vàng, cam sáng rực giữa tiết đông ảm đạm. Thân hình các sư nhỏ bé so với người bản xứ, nhưng bên trong là hùng tâm đại lực hiếm có.
Mỗi ngày, các sư đi trung bình 30 miles (46 km). Đến Georgia là đi được nửa hành trình. Từ đây trở ra Washington, D.C. thời tiết càng khắc nghiệt hơn. Tuy giá lạnh, nhưng lòng người ấm áp. Dù phía trước còn nhiều trở ngại, tin chắc rằng các sư sẽ đến Hoa Thịnh Đốn trong bình an.
Cuộc đi bộ vì hòa bình, cho hòa bình này đã thực sự gieo hạt giống hòa bình trong tâm thức dân chúng ở những nơi các sư đi qua.
Tiểu Lục Thần Phong
Ất Lăng thành, 12/25

