thích nhất hạnh

Thích Nhất Hạnh (thơ): Chỗ đứng – Về với em bé thơ ngây

CHỖ ĐỨNG

quê hương tôi là đây
chỉ có dòng sông, hàng cau, vườn chuối;
mặt trái đất dù mang đầy cát bụi
nhưng trăng sao vẫn đẹp những đêm Rằm.

 

VỀ VỚI EM BÉ THƠ NGÂY

sương vương cành lá, bình minh đến
tôi thấy em tôi mỉm miệng cười:
nắng sớm trong như hồn bích ngọc
ngày xanh tuổi mộng nở xinh tươi

ngây thơ mắt biếc hồn vô tội
tràn ngập nhân gian vạn tiếng cười
sầu đau nhân loại, như mây khói,
phút chốc tan dần trong nắng mai.

đau thương sầu hận ngàn muôn kiếp
danh lợi phù vân gợn nắng chiều
tôi thấy thiên đường đang mở cửa
nâng hồn em nhỏ trái tim yêu

về đi lữ khách! đường xa lắm
cát bụi sầu thương vướng đã nhiều
thanh thản ngủ trong lòng đạo cả
cho hồn thơ ấu được nâng niu.

(1952)

ThichNhatHanh 9

(trích Giữ thơm quê mẹ, số 1)

Xem thêm

HT Tri Thu 6

Thanh Tịnh: Nhớ Thầy

Kính viếng cố Hòa thượng THÍCH TRÍ THỦ   Cho dù Thầy đã đi xa …

HT Tri Thu 3

Thích Đỗng Minh: Tiếng lòng

Lạy Hòa thượng con không quên được, Ngài dạy con trên bước tu hành. Gần …