Tuệ Sỹ – Thượng sĩ, Thầy ơi!
Non cao là chí, biển sâu là lòng,
Cha mẹ sinh một nơi, Thầy tổ dưỡng một chốn, nhưng non sông muôn thuở nơi nào chẳng bóng dáng quê hương.
Vinh khí tạo nên tinh hoa cao sáng,
Vệ khí sinh ra phẩm chất hùng cường.
Ơn sâu Tam bảo ký thác, nghiệp dày dân tộc vấn vương.
Quê hương giữa lúc hai miền hỗn độn chiến tranh, lòng người ly tán.
Phật pháp trong khi đôi ngả đảo điên loạn lạc, tâm thế hoang mang.
Nước đọng bùn nhơ, đạn bay lửa hận, kéo dài bao thập kỷ thương đau.
Non cao là chí, biển sâu là lòng,
Cha mẹ sinh một nơi, Thầy tổ dưỡng một chốn, nhưng non sông muôn thuở nơi nào chẳng bóng dáng quê hương.
Vinh khí tạo nên tinh hoa cao sáng,
Vệ khí sinh ra phẩm chất hùng cường.
Ơn sâu Tam bảo ký thác, nghiệp dày dân tộc vấn vương.
Quê hương giữa lúc hai miền hỗn độn chiến tranh, lòng người ly tán.
Phật pháp trong khi đôi ngả đảo điên loạn lạc, tâm thế hoang mang.
Nước đọng bùn nhơ, đạn bay lửa hận, kéo dài bao thập kỷ thương đau.
Hỏi rằng:
Cả một thế kỷ trầm luân, mất mát, đứt gãy vì đâu?
Chuyện vương bá, cơ đồ Tư, Cộng say men, kéo chúng sinh vào cảnh nồi da xáo thịt.
Cảnh trước mắt nghẹn lòng, sự sau lưng xót dạ, cội Bồ đề nghìn năm mọt đục héo khô.
Bóng cà sa xuất hiện mong manh, chịu bao phen đọa đày xỉ nhục.
Nhưng Bậc Thượng sĩ vốn không ràng buộc bởi xuất thân, nên việc xuất xử hành tàng tuỳ cơ duyên ứng độ.
Sinh tử là lẽ thường nhiên, nhưng thời thế luôn tạo nên Bi – Trí – Dũng.
Nào phải phường hèn nhát giá áo túi cơm, Bắc – Trung – Nam tông chỉ mở mang, chí dấn thân Trúc Lâm tổ truyền người người nối nghiệp.
Không thể kể hết những bậc tài danh, mang chí nguyện rửa thẹn cho hơn hai nghìn năm Phật Việt.
Kiên trì với thuần phong Bất hại Từ bi, ngọn cờ nghĩa phất lên, các giới đồng tâm quy tụ, 1963 pháp nạn giải trừ.
Việc lớn của muôn nhà là chấm dứt chiến tranh, khôi phục lại phong hoá, tự do, dân chủ.
Cả một thế kỷ trầm luân, mất mát, đứt gãy vì đâu?
Chuyện vương bá, cơ đồ Tư, Cộng say men, kéo chúng sinh vào cảnh nồi da xáo thịt.
Cảnh trước mắt nghẹn lòng, sự sau lưng xót dạ, cội Bồ đề nghìn năm mọt đục héo khô.
Bóng cà sa xuất hiện mong manh, chịu bao phen đọa đày xỉ nhục.
Nhưng Bậc Thượng sĩ vốn không ràng buộc bởi xuất thân, nên việc xuất xử hành tàng tuỳ cơ duyên ứng độ.
Sinh tử là lẽ thường nhiên, nhưng thời thế luôn tạo nên Bi – Trí – Dũng.
Nào phải phường hèn nhát giá áo túi cơm, Bắc – Trung – Nam tông chỉ mở mang, chí dấn thân Trúc Lâm tổ truyền người người nối nghiệp.
Không thể kể hết những bậc tài danh, mang chí nguyện rửa thẹn cho hơn hai nghìn năm Phật Việt.
Kiên trì với thuần phong Bất hại Từ bi, ngọn cờ nghĩa phất lên, các giới đồng tâm quy tụ, 1963 pháp nạn giải trừ.
Việc lớn của muôn nhà là chấm dứt chiến tranh, khôi phục lại phong hoá, tự do, dân chủ.
Nhưng than ôi,
Khi đất nước nối liền một dải, nạn kiêu binh vô sản nổi lên, đặt cơ chế bài kiến bài phong, khiến văn hoá lâm cảnh suy vi, tôn giáo tâm linh không còn cảnh chiến tranh mà bại trận.
Nói chi Bát Nhã, Lăng Già, kể gì Bảo Tích, Hoa Nghiêm, sư sãi chùa chiền mê tín dị đoan chìm trong bóng tối.
Cũng phải kể những bậc tâm cơ ứng thời thuận thế, nhẫn nhịn cho qua pháp nạn vô hình.
Thượng sĩ rõ biết mà!
Nhưng ai hoà quang đồng trần, tuỳ tục mặc ai, sa môn bất bái quân vương, con đường khác chí cao độc lập.
Chính trị đầy ắp độc tâm, mà thể diện Phật giáo chẳng còn, nào khác gì bầy nai ngơ ngẩn.
Mặc kia nệ tướng, mặc đây buộc tâm, thân mảnh khảnh tự thân trải nghiệm.
Đôi mắt sáng nhìn thấu trần hoàn, không cần biết sinh về đâu tử về đâu, thước đất, tấc trời, gió mát trăng thanh tự tình bầu bạn.
Tứ thơ dào dạt, bạn hiền muôn phương tìm đến.
Nguồn tuệ mênh mang, trí thức khắp chốn quy về.
Xem đại ẩn tiểu ẩn như thói thường, lấy chuyện nhìn vách ngục tù ca câu thống khoái.
Khi đất nước nối liền một dải, nạn kiêu binh vô sản nổi lên, đặt cơ chế bài kiến bài phong, khiến văn hoá lâm cảnh suy vi, tôn giáo tâm linh không còn cảnh chiến tranh mà bại trận.
Nói chi Bát Nhã, Lăng Già, kể gì Bảo Tích, Hoa Nghiêm, sư sãi chùa chiền mê tín dị đoan chìm trong bóng tối.
Cũng phải kể những bậc tâm cơ ứng thời thuận thế, nhẫn nhịn cho qua pháp nạn vô hình.
Thượng sĩ rõ biết mà!
Nhưng ai hoà quang đồng trần, tuỳ tục mặc ai, sa môn bất bái quân vương, con đường khác chí cao độc lập.
Chính trị đầy ắp độc tâm, mà thể diện Phật giáo chẳng còn, nào khác gì bầy nai ngơ ngẩn.
Mặc kia nệ tướng, mặc đây buộc tâm, thân mảnh khảnh tự thân trải nghiệm.
Đôi mắt sáng nhìn thấu trần hoàn, không cần biết sinh về đâu tử về đâu, thước đất, tấc trời, gió mát trăng thanh tự tình bầu bạn.
Tứ thơ dào dạt, bạn hiền muôn phương tìm đến.
Nguồn tuệ mênh mang, trí thức khắp chốn quy về.
Xem đại ẩn tiểu ẩn như thói thường, lấy chuyện nhìn vách ngục tù ca câu thống khoái.
Thử hỏi:
Khí giới Tam huyền, Nhất thể trượng phu, chí Địa Tạng đạo sư, thân ấy, tâm ấy ngục tù thế gian nào giam giữ được?
Khí giới Tam huyền, Nhất thể trượng phu, chí Địa Tạng đạo sư, thân ấy, tâm ấy ngục tù thế gian nào giam giữ được?
Vận nước nổi trôi, Phật giáo hai đường lẫn trong lẫn đục.
Vậy mà Thầy ở nơi cuối dòng nước tĩnh, đặt mình ra sau, bỏ mình ra ngoài, mặc những chuyện nhân danh Chánh đạo.
Than ôi,
Đỉnh Tu Di tuy cao, đôi mắt khép lại cũng rời xa ngã nhân, bỉ thử.
Sinh tử một đường, đến đi pháp thân không giới hạn, đàn không dây tấu khúc đạo thiều nghênh đón người nơi cung trời hội cũ.
Thầy ơi!
Nghìn trùng tiễn bước Thầy về,
Quê hương nức nở trăm bề trăng ngân!
Hàng hậu học chúng con thẹn lòng tỏ bái!
Nguồn: FB Thích Thanh Thắng

