Trong đạo Phật, im lặng và khiêm hạ là một trong những cách nuôi dưỡng phúc đức và trí tuệ, ví như biển sâu tĩnh lặng.
Author: Võ Đào Phương Trâm
Mùa Xuân, mùa khép lại những chênh chao vụn vỡ, giữa cuộc đời va đập, vẫn không thất lạc an vui.
Gió rơi xuống cội thường xuân, Tay nâng khói biếc lưng chừng phai phôi, Thương người kiếp mộng dần trôi, Nửa mang khâm liệm, nửa rời phiến đau
Ngày cuối năm, gió lạnh lùa qua mép cửa, những chùm hoa dại rũ mình uống ánh trăng đêm. Mùa của những bình yên, được gọi tên như món quà xoa dịu lòng người,…
Bạn ngồi đó, thở nhẹ, những cơn gió se lạnh như không muốn phá tan khoảng bình yên nơi bạn,…
Tranh luận là điều không thể tránh khỏi trong đời sống con người, từ khi sinh ra đến khi mất đi,…
Mùa An Một cánh gió rơi nghiêng Trôi qua miền tịch lặng Chiếc lá nằm yên ắng Giữa sân Chùa thênh thang Mây trôi giữa mái…
Nói đến nỗi buồn, dường như ai cũng đã từng trải qua trong đời sống của mình. Những nỗi buồn đến và đi, nhiều không thể…
Vỡ toang ra những con đường, Người trôi ngụp lặn tang thương muôn bề, Đền đài hoa lệ thảm thê, Những lời tang tóc mang về nỗi đau
Có khi nào bạn hỏi: “Tại sao khi càng lớn tuổi, người ta càng thích sống một mình và bớt đi nhiều mối quan hệ?” Nếu…
Đối với đạo Phật, tâm linh là một vấn đề rất quan trọng trong đời sống con người.
Xuân về cho người người hạnh ngộ, những buồn đau hóa thành chuyện cũ, lòng người tựa lá bồ đề, từ bi và vững chãi.
Con về nơi mái Chùa xưa, Nhớ mùa Xuân cũ, én vừa chao nghiêng
Tháng 12, những ngày cuối năm, khi những tờ lịch đã mỏng dần và ngoài trời mang chút không khí se lạnh cùng một vài cơn…
