Ngày tàn xuân thuở xưa ấy, cách nay đã 50 năm. Một cuộc đổi mới dẫn đến loạn lạc xã hội, ly tán gia đình.
Văn
Người viết có chỗ nghĩ của mình, nhưng cây viết lại có đường lối riêng của nó. Tai hại thay cái lối “nghìn tầm gởi bóng tùng quân, tuyết sương che chở cho thân cát đằng” này.
Nghiệp có thiện nghiệp, ác nghiệp, vô ký nghiệp, cộng nghiệp, biệt nghiệp, cận tử nghiệp, trọng nghiệp, khinh nghiệp…
Ngày tháng lặng lẽ qua đi, người cũng đến đi không dứt. Thế sự thịnh…
Bến xuân ngay trong tâm ý mình! Bến xuân cũng không sanh không diệt.
Đón chào xuân mới với tâm tĩnh tại, nhìn trần gian với lòng yêu thương, tha thứ; mong tất cả tai ương từ thiên nhiên hay nhân tạo đều được khắc phục
Khi xét về ý nghĩa của ngày Đức Phật thành đạo chúng ta cần phải soi xét cả hai phương diện, là sự thành đạo của Đức Phật lịch sử và sự thị hiện của Đức Phật bản thể.
Trong không gian lặng yên dưới tán cây Bồ Đề, nơi đất trời hòa quyện, ánh sáng giác ngộ bừng sáng soi rọi vào những góc tối sâu kín nhất của tâm hồn con người.
Tự hiểu, một khi ánh xuân chợt hiện, ngàn hoa sẽ rộ nở đón chào mùa lộc mới.
Thầy luôn miệt mài bên chồng Kinh, Luật, Luận… và xem đó như là cơm ăn, nước uống hằng ngày
Từ thuở đi hoang, ngày tàn theo nắng, đêm mơ màng trời thu lấp lánh ánh ngàn sao.
Bước đầu tập làm người tu, phải là như đôi mắt Phật, Bồ Tát nhìn xuống để thấy nỗi khổ của người khác mà cứu vớt xoa dịu.
Cuộc sống không đơn giản như bộ hành trên con đường bằng phẳng hướng về tương lai.
Quyên góp từ thiện, chia sẻ khổ đau với đồng bào bị bão lụt thiên tai cũng chính là hạnh bố thí vậy.
