Gió rơi xuống cội thường xuân
Tay nâng khói biếc lưng chừng phai phôi
Thương người kiếp mộng dần trôi
Nửa mang khâm liệm, nửa rời phiến đau
Tuệ tri giữa chốn thinh không
Mặc nhiên một góc thư phòng, nhành mai!
Huyền cầm cất điệu trần ai
Tàn cơn mộng mị, trùng lai giấc thiền
Rót buồn những hạt chiều rơi
Rũ nghe biêng biếc nửa đời lạ quen
Bỏ lời sáo lộng chê khen
Lặng trong vô thỉ mùa sen ta về!
Lá xanh thay những lá vàng
Người mang những mối tơ oan trả người
Rót vào thuận-nghịch, đầy-vơi
Vỡ ra thăm thẳm một đời lặng đau
Người về rải hạt từ bi
Lắng nghe hạnh phúc thầm thì sớm mai
Mê lầm dứt nghiệp, thoát thai
Bỏ đi vướng bận hình hài tử sinh
Nhành hoa nở giữa đêm Xuân
Nghìn năm gió lạnh ủ mình khói sương
Nụ trầm ấm giọt quỳnh hương
Tàn tro mấy mảnh vô thường sắc không!
Thương thay chiếc lá đã rơi!
Còn xanh nhưng đã lìa đời phiêu linh
Về nương đất lạnh một mình
Tựa như thân phận ba sinh kiếp người
Thuyền về qua bến sông trăng
Khẽ ngang chùa cũ, ngỡ rằng chốn thiêng
Bóng người tĩnh lặng an nhiên
Trầm hương quyện gió bên triền núi xưa!…
Võ Đào Phương Trâm

