Scholarly

Zhou Nan-Zhao: Bốn trụ cột của học thuật

Lời dẫn:  Nhận thấy, “Bốn trụ cột của học thuật” của UNESCO là nền tảng của giáo dục hiện đại. UNESCO là Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Liên Hiệp Quốc (tiếng Anh: United Nations Educational Scientific and Cultural Organization). Đây là một trong những tổ chức chuyên môn lớn của Liên Hiệp Quốc, hoạt động với mục đích “thắt chặt sự hợp tác giữa các quốc gia về giáo dục, khoa học và văn hóa để đảm bảo sự tôn trọng công lý, luật pháp, nhân quyền và tự do cơ bản cho tất cả mọi người không phân biệt chủng tộc, giới tính, ngôn ngữ, tôn giáo” (trích Công ước thành lập UNESCO).

Bốn trụ cột trong công cuộc học tập của giáo dục phổ thông là:

  1. Một là học để biết
  2. Hai là học để làm việc,
  3. Ba là học để sống với người khác, hiểu người khác và chấp nhận sự khác biệt, và quản lý những xung đột trong tinh thần hòa hoãn và tôn trọng sự đa dạng của nhau, và
  4. Bốn là học để tồn tại, để phát triển nhân cách, và để hành động một cách độc lập, có phán đoán chính xác và với trách nhiệm cá nhân.

(Nguồn: Learning: The Treasure Within, Delors et al., 1996).

Vì thấy có thể lợi ích cho người Việt, nên chúng tôi mạn phép được dịch và chia sẻ bài luận này. Four ‘Pillars of Learning’ for the Reorientation and Reorganization of Curriculum: Reflections and Discussions Zhou Nan-Zhao*

Nguồn: http://www.ibe.unesco.org/fileadmin/user_upload/archive/cops/Competencies/PillarsLearningZhou.pdf

Nếu có gì thiếu sót, mong quý vị niệm tình góp ý kiến xây dựng để làm cho được tốt hơn trong tương lai.

Bạch X. Phẻ và Nguyễn T. Hồng Hà

“Bốn trụ cột của học thuật” trong việc tái định hướng
và tái tổ chức đề cương môn học:
Nhận định và thảo luận

Zhou Nan-Zhao

Giới thiệu

Nhằm đạt mục tiêu giáo dục chất lượng cho tất cả mọi đối tượng, cần phát triển tầm nhìn và mở rộng  các mục tiêu giáo dục, tạo điều kiện thuận lợi cho những phương pháp tiếp cận toàn diện, tái cấu trúc nội dung giáo dục và xây dựng năng lực quốc gia trong việc phát triển các năng lực chính cần có của người học, thông qua đổi mới chương trình giảng dạy dựa trên tri thức mới của thế kỷ 21.

Trong thời đại sử dụng nhiều thông tin, giáo dục bắt buộc phải đáp ứng các nhu cầu theo hai hướng: một mặt, nó phải truyền tải một lượng kiến ​​thức không ngừng đổi mới để thích ứng với nền văn minh định hướng tri thức; mặt khác, nó phải cho phép người học không bị choáng ngợp bởi các luồng thông tin, đồng thời đạt được mục tiêu cuối cùng là đạt được sự phát triển cá nhân và xã hội. Do đó, giáo dục phải đồng thời cung cấp bản đồ về một thế giới phức tạp trong tình trạng hỗn loạn liên tục và là la bàn cho phép người học tìm đường trong đó” (Delors và cộng sự, p85).

Đổi mới chương trình giảng dạy ngày càng trở nên quan trọng, vì điều cần thiết là những gì sinh viên học được phải phù hợp với vai trò là một cá nhân và là một thành viên của xã hội, trong bối cảnh hiện tại và tương lai cùa sinh viên. Trung tâm của  quá trình giáo dục là giúp người học không chỉ thành công trong con đường học thuật ở trường mà còn là những công dân có trách nhiệm, những người lao động hiệu quả, những thành viên cộng đồng quan tâm và những người học suốt đời, trong một thế giới ngày càng phụ thuộc lẫn nhau.

Bài báo này nhằm mục đích phản ánh bốn trụ cột của học tập,  được đề xuất bởi Ủy ban Quốc tế về Thế kỷ XXI, trích trong Báo cáo của Delors và cộng sự cho UNESCO, Học tập: Kho báu bên trong, và thảo luận về những tác động của bốn trụ cột đối với chương trình học. Một lập luận trung tâm là nếu giáo dục thành công trong các nhiệm vụ của nó,  cốt lõi của chương trình giảng dạy nên được cấu trúc lại hoặc đóng gói xung quanh bốn trụ cột của việc học: học để biết, học để làm, học để chung sống và học để trở thành nhân.

Xác định lại chương trình giảng dạy và thay đổi chương trình giảng dạy

Chương trình giảng dạy là một yếu tố quan trọng ảnh hưởng đến chất lượng giáo dục và thành tích học tập. Nhiều nghiên cứu đã làm sáng tỏ các yếu tố chính ảnh hưởng đến thành tích học tập, hoặc chất lượng giáo dục. Trong khung  quy trình đầu vào-quá trình-kết quả, nội dung chương trình học, sách giáo khoa và tài liệu học tập là một trong những yếu tố đầu vào chính của trường. Chúng cũng là một khía cạnh chính của giáo dục chất lượng (UNESCO, 2004). Đổi mới chương trình giảng dạy là trọng tâm của những nỗ lực trên toàn thế giới nhằm nâng cao chất lượng giáo dục cho tất cả mọi người.

Có nhiều định nghĩa khác nhau về “chương trình học”. Một chương trình giảng dạy có thể bao hàm “nội dung giáo dục được tổ chức và trình bày trong các hoạt động trong lớp và sau giờ học để đáp ứng các nhu cầu học tập khác nhau”. Trong bối cảnh giáo dục và phát triển đang ngày một thay đổi, chương trình giảng dạy không còn chỉ đơn thuần là “một băng chuyền hoặc sản phẩm của một khối kiến ​​thức cụ thể” mà là “một quá trình năng động tiếp thu học tập thực tế và tìm hiểu những điều chưa biết thông qua sự tương tác và hợp tác giữa người học và người học. Từ quan điểm thực dụng, chương trình giảng dạy có thể được xem vừa là quá trình vừa là sản phẩm, bao gồm tất cả các trải nghiệm học tập và các trải nghiệm khác mà nhà trường hoặc hệ thống giáo dục lên kế hoạch cho người học. Khi giáo dục ảnh hưởng và phản ánh các giá trị của xã hội, cần phải thừa nhận các giá trị và mục đích chung làm nền tảng cho chương trình giảng dạy.

Điều quan trọng cần lưu ý là bản chất của việc thay đổi chương trình giảng dạy là “một quá trình liên tục nhằm tổ chức các cơ hội học tập tốt hơn và do đó tập trung vào các tương tác thực tế giữa người dạy và người học” (IBE, 1999). Nó ngụ ý những nỗ lực không ngừng trong việc chuyển các mục tiêu giáo dục thành các tài liệu học tập được thiết kế phù hợp, các hoạt động và có thể quan sát được những thay đổi về hành vi. Các mô hình phát triển chương trình giảng dạy khác nhau đã được áp dụng để tổ chức lại cơ bản hoặc đóng gói lại nội dung chương trình giảng dạy và phương pháp phân phối.

“Thay đổi chương trình giảng dạy” trong Resource Pak được định nghĩa là “một quá trình năng động liên quan đến nhiều bên và đáp ứng nhu cầu học tập đa dạng cũng như nhu cầu xã hội. Sử dụng bốn trụ cột làm nguyên tắc cơ bản và là chủ đề xuyên suốt nhằm tạo điều kiện thuận lợi cho việc thay đổi chương trình giảng dạy thông qua đặt lại các mục tiêu, xác định hoặc lựa chọn năng lực chính và tích hợp kiến ​​thức, kỹ năng và giá trị liên quan trong các lĩnh vực học tập.

Định nghĩa ‘ Bốn Trụ cột của Học tập’

Để bản chất của bốn ‘trụ cột của học tập’ được giải thích một cách thích hợp, một bản tóm tắt ngắn gọn sau đây về những gì liên quan đến mỗi trụ cột trong bối cảnh giáo dục.

  • Học để biết

Hình thức học tập này hoàn toàn khác với kiểu “thu thập thông tin được mã hóa theo từng mục hoặc kiến ​​thức thực tế”, như thường được nhấn mạnh trong chương trình giảng dạy thông thường và trong “học vẹt”. Thay vào đó, nó ngụ ý “việc làm tự chủ các công cụ kiến ​​thức”.

“ Quá trình tiếp thu kiến thức không bao giờ kết thúc và có thể làm giàu bằng mọi hình thức trải nghiệm’. ‘Học để biết’ bao gồm sự phát triển các khả năng của trí nhớ, trí tưởng tượng, suy luận, giải quyết vấn đề, khả năng suy nghĩ một cách mạch lạc và có tính phản biện. Đó là “một quá trình khám phá”, cần thời gian và liên quan đến việc đi sâu hơn vào thông tin hoặc kiến ​​thức được cung cấp thông qua giảng dạy chuyên đề.

‘Học để biết’ giả định học để học ’, kêu gọi sức mạnh của sự tập trung, trí nhớ và suy nghĩ’, để được hưởng lợi từ các cơ hội giáo dục liên tục phát sinh (chính thức và không chính thức) trong suốt cuộc sống.

Vì vậy, ‘học để biết’ có thể được coi vừa là phương tiện vừa là cứu cánh trong việc học tập bản thân và trong cuộc sống. Như một phương tiện cho phép cá nhân người học hiểu ở mức độ tối thiểu về tự nhiên, về loài người và lịch sử của nó, về môi trường và về xã hội nói chung. Cuối cùng, nó cho phép người học trải nghiệm niềm vui khi biết, khám phá và hiểu như một quá trình.

  • Học để thực hành

Trụ cột học tập này trước hết bao hàm việc áp dụng những gì người học đã học hoặc đã biết vào thực tiễn; nó được liên kết chặt chẽ với giáo dục kỹ thuật-dạy nghề và đào tạo kỹ năng làm việc. Tuy nhiên, nó vượt ra ngoài sự phát triển kỹ năng được định nghĩa hẹp để ‘làm’ những việc cụ thể hoặc các nhiệm vụ thực tế trong các nền kinh tế truyền thống hoặc công nghiệp. Nền kinh tế dựa trên tri thức mới nổi đang làm cho công việc của con người ngày càng trở nên phi vật chất. ‘Học để làm’ đòi hỏi các loại kỹ năng mới, mang tính hành vi hơn là trí tuệ. Vật chất và công nghệ đang trở thành thứ yếu.

Học để làm nghĩa là sự chuyển đổi từ kỹ năng sang năng lực, hoặc sự kết hợp của các kỹ năng bậc cao dành riêng cho mỗi cá nhân. “Sự phát triển vượt bậc của kiến ​​thức và thông tin, ví dụ như các yếu tố của hệ thống sản xuất, đang làm cho ý tưởng về kỹ năng nghề nghiệp trở nên lỗi thời và đưa năng lực cá nhân lên hàng đầu”. Vì vậy, ‘học để làm’ có nghĩa là khả năng giao tiếp hiệu quả với người khác; năng khiếu làm việc nhóm; kỹ năng xã hội trong việc xây dựng mối quan hệ giữa các cá nhân; khả năng thích ứng với sự thay đổi trong thế giới việc làm và trong đời sống xã hội; năng lực chuyển đổi kiến ​​thức thành việc làm; sẵn sàng chấp nhận rủi ro và giải quyết hoặc quản lý các xung đột.

  • Học cách sống chung

Trong bối cảnh toàn cầu hóa ngày càng sâu rộng, Ủy ban Delors đặc biệt chú trọng đến trụ cột học tập này. Nó ngụ ý một nền giáo dục đi theo hai con đường bổ sung: ở một cấp độ, khám phá những người khác và trên một cấp độ khác, trải nghiệm về những mục đích chung trong suốt cuộc sống. Cụ thể nó bao hàm sự phát triển của những phẩm chất như: kiến ​​thức và hiểu biết về bản thân và những người khác; đánh giá cao sự đa dạng của loài người và nhận thức về những điểm tương đồng giữa và sự phụ thuộc lẫn nhau của loài người nói chung; sự đồng cảm và hành vi xã hội hợp tác trong việc quan tâm và chia sẻ; tôn trọng người khác và nền văn hóa và hệ thống giá trị của họ; khả năng gặp gỡ người khác và giải quyết xung đột thông qua đối thoại; và năng lực làm việc hướng tới các mục tiêu chung.

  • Học để thành nhân

Loại hình học tập này lần đầu tiên được khái niệm trong Báo cáo gửi đến UNESCO vào năm 1972, Học để trở thành (Edgar Faure và cộng sự), vì lo ngại rằng “thế giới sẽ bị mất nhân tính do thay đổi kỹ thuật”. Nó dựa trên nguyên tắc rằng ‘mục tiêu của sự phát triển là sự hoàn thiện toàn diện của con người, trong tất cả sự phong phú của nhân cách, sự phức tạp của các hình thức thể hiện và các cam kết khác nhau của một người – với tư cách là cá nhân, thành viên của một gia đình và của cộng đồng , công dân và nhà sản xuất, nhà phát minh ra kỹ thuật và người mơ mộng sáng tạo ‘. Vì vậy, ‘Học để thành nhân’ có thể được hiểu theo một cách là học để làm người, thông qua việc thu nhận kiến thức, kỹ năng và giá trị có lợi cho sự phát triển nhân cách ở các khía cạnh trí tuệ, đạo đức, văn hóa và thể chất. Điều này ngụ ý một chương trình giảng dạy nhằm mục đích trau dồi trí tưởng tượng và khả năng sáng tạo; tiếp thu các giá trị nhân văn được chia sẻ rộng rãi; phát triển tiềm năng của một người: trí nhớ, lý luận, óc thẩm mỹ, năng lực thể chất và kỹ năng giao tiếp xã hội; phát triển tư duy phản biện và thực hiện khả năng phán đoán độc lập; và phát triển cam kết và trách nhiệm cá nhân.

Điều quan trọng cần lưu ý là bốn trụ cột của học tập liên quan đến tất cả các giai đoạn và lĩnh vực giáo dục. Chúng hỗ trợ và đan xen lẫn nhau và do đó nên được áp dụng như các nguyên tắc cơ bản, các chủ đề xuyên suốt và năng lực chung để tích hợp trong và giữa các môn học hoặc lĩnh vực học tập.

Các Trụ cột Học tập để Định hướng lại Mục tiêu của Chương trình giảng dạy

Nói chung, chương trình giảng dạy của trường học nhằm đạt được hai mục tiêu rộng lớn: một là cung cấp cơ hội bình đẳng cho tất cả học sinh để, để có sự tiến bộ tốt nhất và đạt được thành tích cao nhất. Mục đích khác là thúc đẩy sự phát triển tinh thần, đạo đức, xã hội và văn hóa của người học và chuẩn bị cho tất cả người học sẵn sàng cho thế giới của công việc và trách nhiệm xã hội.

Các mục tiêu của chương trình giảng dạy được bắt nguồn từ các mục tiêu giáo dục tổng thể, nhằm giải quyết vấn đề phát triển con người ở cả cấp độ cá nhân và xã hội. Một mặt, giáo dục là một quá trình rất cá nhân hóa, có các giai đoạn tương ứng với những giai đoạn trưởng thành liên tục của nhân cách. Mặt khác, nó đại diện cho ‘một quá trình xây dựng tương tác xã hội’ (Delors, trang 95). Từ quan điểm này, bốn trụ cột của học tập chỉ ra các mục tiêu rộng lớn của giáo dục trong một thế kỷ mới và do đó có thể định hướng lại việc thiết lập các mục tiêu của chương trình học.

Thứ nhất, trụ cột của ‘Học để thành nhân’ phản ánh sự thay đổi từ quan điểm công cụ về giáo dục, như một quá trình người ta phải tuân theo để đạt được các mục tiêu cụ thể (ví dụ năng suất kinh tế), sang quan điểm nhân văn về giáo dục nhấn mạnh sự phát triển của con người hoàn chỉnh, trong ngắn hạn, Học để thành nhân ‘(Delors, tr.86). Chúng ngụ ý một nền giáo dục nhằm vào sự phát triển toàn diện và tiềm năng của từng cá nhân học viên. Vì vậy, chương trình giảng dạy ở trường cần được cân bằng hơn, không chỉ tính đến khía cạnh nhận thức-trí tuệ của nhân cách mà còn cả khía cạnh tinh thần, đạo đức, kỹ năng xã hội và giá trị của nó.

Thứ hai, các trụ cột của học tập nhấn mạnh mục tiêu giáo dục quan trọng trong việc đóng góp vào sự gắn kết xã hội, sự hiểu biết giữa các nền văn hóa và giữa các quốc gia, sự giao thoa hòa bình và sự hòa hợp. “Đây là những thứ đang thiếu nhất trong thế giới của chúng ta ngày nay” (Delors). Do đó, mục tiêu này bao hàm một lĩnh vực chương trình giảng dạy hoàn toàn mới, trong đó kiến thức liên quan và một loạt các kỹ năng và giá trị cần được dạy và nắm bắt để giải quyết và quản lý các xung đột một cách hòa bình trong gia đình, ở trường học, trong cộng đồng và trên thế giới.

Thứ ba, các trụ cột của học tập bao hàm mục tiêu giáo dục trong việc phát triển xã hội học tập trong thế kỷ mới. Khái niệm học tập suốt đời nổi lên “như một trong những từ khóa của thế kỷ XXI” và “cách duy nhất để thỏa mãn điều đó là mỗi cá nhân biết cách học”. Việc chuyển từ ‘học ở trường’ sang học suốt đời ngụ ý rằng giáo dục ở trường chỉ là một phần hoặc một giai đoạn của quá trình học tập liên tục và do đó chương trình học không nên cố gắng ‘dạy’ hoặc nhồi nhét trí óc trẻ bằng những chi tiết dựa trên kỷ luật. Ngoài những kiến thức nền tảng, các kỹ năng cơ bản và các giá trị phổ quát sẽ chuẩn bị cho học sinh tiếp tục học tập.

Thứ tư, các trụ cột của việc học hướng đến mục tiêu liên kết chặt chẽ hơn giữa giáo dục và thế giới việc làm. Điều này không chỉ liên quan đến ‘học để làm’ mà ba trụ cột khác của học tập như một chức năng trung tâm của giáo dục là chuẩn bị cho những người học trẻ tuổi trở thành những người lao động thành công và những công dân có trách nhiệm khi trưởng thành. Chương trình giảng dạy ở trường không còn có thể hoàn toàn mang tính học thuật và ràng buộc theo khuôn khổ của bậc đại học; nó phải truyền đạt những ngưỡng cửa có thể tuyển dụng, và thái độ tích cực đối với công việc, và phát triển năng lực thích ứng với sự thay đổi, đó là “điều duy nhất sẽ không thay đổi”.

Trụ cột học tập để sắp xếp lại nội dung chương trình giảng dạy theo thuật ngữ ‘Năng lực chính’

Những thay đổi trong chương trình học nhằm phát triển một tập hợp các năng lực chính như được xác định trong các mục tiêu và tiêu chuẩn của chương trình giảng dạy. Trong nhiều năm, đã có các cuộc tranh luận ở cấp quốc gia và quốc tế về một loạt các vấn đề liên quan đến việc xác định lại ‘năng lực’ mong muốn trong việc thay đổi chương trình giảng dạy theo kế hoạch, và xác định hoặc lựa chọn các năng lực chính cần có của tất cả người học. Bốn trụ cột của học tập có liên quan nhiều đến sự thay đổi chương trình giảng dạy vì chúng thể hiện một tập hợp các năng lực chính cần được khắc sâu vào người học ở một xã hội dựa trên tri thức mới.

Định nghĩa năng lực

Trong bối cảnh giáo dục, năng lực có thể được định nghĩa là “khả năng đáp ứng thành công các yêu cầu phức tạp hoặc thực hiện một hoạt động hoặc nhiệm vụ nhất định” (Rychen và Tiana). Định nghĩa theo định hướng nhu cầu hoặc chức năng được bổ sung bởi sự hiểu biết về năng lực như là “cấu trúc tinh thần bên trong của khả năng, năng lực và thiên hướng gắn liền với cá nhân”.

Điều quan trọng cần lưu ý là thuật ngữ ‘năng lực’ đại diện cho một khái niệm tổng thể, được định nghĩa khác với khái niệm ‘kỹ năng’, được sử dụng để chỉ khả năng thực hiện các hành vi vận động và hoặc nhận thức phức tạp một cách dễ dàng và chính xác. Thuật ngữ ‘năng lực’ biểu thị “một hệ thống hành động phức tạp bao gồm các kỹ năng nhận thức, thái độ và các thành phần phi nhận thức khác”.

Từ quan điểm này, mỗi một trong bốn trụ cột của học tập cung cấp một loạt các năng lực chung cần được phát triển thông qua chương trình giảng dạy và hoạt động giảng dạy.

Xác định và Lựa chọn Năng lực Chính

Thách thức hơn việc xác định ‘năng lực’ là việc xác định và lựa chọn ‘năng lực chính hay năng lực cốt lõi’. Đã có nhiều quan điểm đa dạng từ các ngành học khác nhau. Cấu trúc bên trong của năng lực thường phối hợp những khả năng sau:

  • Hiểu biết
  • Kỹ năng nhận thức
  • Thái độ
  • Những cảm xúc
  • Giá trị và đạo đức
  • Động lực
  • Năng lực định hướng nhu cầu

Ví dụ, từ quan điểm tâm lý xã hội, con người được định nghĩa là sinh vật thích nghi, xã hội, và cá nhân được nhìn trong bối cảnh văn hóa, xã hội và ngôn ngữ. Do đó, ‘năng lực chính’ bao hàm sự tương tác hiệu quả trong mối quan hệ với thế giới vật chất, xã hội và văn hóa. Các nhà triết học có thể giải quyết ‘các năng lực chính’ từ một quan điểm phản ánh và xác định chúng ở cấp độ trừu tượng, nhìn chung độc lập với văn hóa, bối cảnh và các đặc điểm cá nhân. Các triết gia có thể đề cập đến ‘năng lực chính’ từ một góc độ phản ánh và xác định chúng ở mức độ trừu tượng, nhìn chung độc lập với văn hóa, bối cảnh và đặc điểm cá nhân. Từ góc độ nhà xã hội học, năng lực cốt lõi ngụ ý trao quyền cho các cá nhân và nhóm để duy trì quyền tự chủ của họ và thực hiện quyền của họ mà không vi phạm quyền của người khác, đồng thời ứng phó trong và trên các lĩnh vực xã hội khác nhau. Các lý thuyết kinh tế cũng có thể được sử dụng để giải thích “năng lực chính” mà người lao động cần để tăng năng suất và thành công trên thị trường lao động, với thành công được định nghĩa trong cụm từ “tối đa hóa thu nhập ” và ” quay trở lại giáo dục ” trong ngôn ngữ tài chính, đồng thời nhấn mạnh vào kiến thức  hoặc kỹ năng làm tăng khả năng cạnh tranh trên thị trường.

Nhiều quan điểm từ các lĩnh vực học thuật khác nhau đã hướng tới cái nhìn sâu sắc liên ngành và hiểu biết chung về các năng lực chính. Vì vậy, ‘năng lực chính’ được sử dụng để chỉ định các năng lực chung cho phép các cá nhân tham gia và đóng góp hiệu quả ở nhiều bối cảnh kinh tế xã hội và có một cuộc sống cá nhân thành công trong một xã hội vận hành tốt ”. Do vậy năng lực chính được định nghĩa là ‘trở nên cần thiết cho mọi người’.

Một cách trong những tiếp cận nhằm tổ chức lại nội dung chương trình giảng dạy là xác định hoặc chọn ít hơn nhưng rộng hơn, mạch lạc và hợp lý các năng lực chính và tích hợp chúng trên các lĩnh vực học tập, thay vì phát triển danh sách dài các năng lực được đề cập trong tất cả các lĩnh vực chủ đề. Trong môi trường học, các năng lực chính có thể được phân loại thành hai nhóm chính (Tiana, 2004):

  • Nhóm A: năng lực giới hạn trong chương trình học, chẳng hạn như khả năng giao tiếp với người khác, các kỹ năng khoa học hoặc toán học cơ bản, trình độ tin học và năng lực truyền thông, và năng lực định vị trong thế giới của từng cá nhân; và
  • Nhóm B: năng lực xuyên suốt các chương trình học, bao gồm năng lực siêu nhận thức, năng lực nội bộ cá nhân, năng lực liên cá nhân và năng lực vị trí (đối phó với sự phức tạp và đối phó với sự đa dạng / thay đổi).

Từ quan điểm này, bốn trụ cột của học tập cung cấp một khung năng lực xuyên suốt các chương trình học rộng lớn mà tất cả người học cần phải có được, bao gồm nhưng không giới hạn ở những điều sau:

  1. Năng lực thu thập, lựa chọn, xử lý và quản lý thông tin
  2. Năng lực làm chủ các công cụ biết và hiểu
  3. Năng lực giao tiếp hiệu quả với người khác
  4. Năng lực thích ứng bản thân với những thay đổi trong cuộc sống
  5. Năng lực hợp tác làm việc theo nhóm
  6. Năng lực giải quyết xung đột thông qua đối thoại và thương lượng hòa bình.

Trụ cột học tập để đóng gói lại các mô-đun học tập trong phương pháp tiếp cận tích hợp

Bốn trụ cột của học tập không chỉ là khái niệm như một số người đã giả định; chúng không đơn thuần là những nguyên tắc trong việc hướng dẫn các thay đổi trong chương trình học. Để thực hiện thay đổi chương trình giảng dạy thực tế hoặc thúc đẩy thử nghiệm, bốn trụ cột của học tập có thể được sử dụng làm cả hai chủ đề xuyên suốt và kết quả học tập thiết yếu trong việc đóng gói lại các mô-đun chương trình giảng dạy hoặc đơn vị học tập hoặc xây dựng lại “khối chương trình giảng dạy”

Hội thảo tập huấn về nâng cao năng lực cho các chuyên gia về chương trình giảng dạy ở Đông và Đông Nam Á (IBE-PROAP, 2000) đã đề xuất một khung khái niệm để đổi mới chương trình giảng dạy dựa trên bốn trụ cột của học tập (Hình 2). Mục tiêu của chương trình giảng dạy kết hợp nguyên tắc học tập trong suốt cuộc đời. Nội dung chủ đề không còn được tổ chức theo từng bộ môn mà nhiều hơn theo hướng tiếp cận liên môn hoặc tích hợp. Kết quả học tập không chỉ đơn thuần thể hiện ở điểm kiểm tra mà thể hiện ở kiến thức, kỹ năng, giá trị hoặc năng lực được gắn trong các trụ cột của học tập.

Cả nghiên cứu điển hình của Trung Quốc (Zhu, MJ) về tích hợp ‘học để sống cùng nhau’ trong các lĩnh vực chương trình trung học và nghiên cứu điển hình về kinh nghiệm của Mông Cổ trong cải cách chương trình giảng dạy (Luvsandorj, 2005), đều được đưa vào Gói tài nguyên này, chứng minh rằng việc áp dụng các trụ cột của học tập trong việc đóng gói lại nội dung giáo dục trong tất cả các môn học và / hoặc thông qua các mô-đun hoặc đơn vị học tập của chương trình và do đó thực sự thực hiện thay đổi chương trình học là rất khả thi.

Có thể có hai cách tiếp cận để áp dụng bốn trụ cột của học tập vào việc đóng gói lại nội dung học tập về các năng lực chung cần được khắc sâu trong tất cả người học, được mô phỏng như sau:

minhhoa 1

[Nguồn: Hội thảo Đào tạo Khu vực IBE-PROAP
về Giáo dục Cơ bản Cải cách chương trình giảng dạy trong thế kỷ 21,
Bangkok, Thái Lan, 12-16 tháng 12 năm 2000]

Một là thiết kế nội dung chương trình giảng dạy của từng môn học trường học và các đơn vị học của kiến thức nền tảng, kỹ năng cơ bản và các giá trị được chia sẻ rộng rãi phù hợp với các năng lực chính như được ngụ ý trong bốn trụ cột của học tập. Cách tiếp cận này được thực hiện trong trường hợp của Trung Quốc, trong đó ‘học cách sống chung’ chia nhỏ thành tập hợp kiến thức, kỹ năng và giá trị, sau đó được tích hợp hoặc đưa vào các môn học cá nhân như lịch sử, địa lý, ngoại ngữ, văn học, nghiên cứu môi trường, và giáo dục đạo đức.

Phương thức còn lại là thiết kế lại các mô-đun hoặc đơn vị học tập, hoặc các khối chương trình học, mà giáo viên và người học có thể sử dụng dựa trên các tiêu chuẩn chương trình học được đặt ra trên toàn quốc. Ví dụ, để tạo điều kiện thuận lợi cho việc ‘học để học’, các mô-đun hoặc đơn vị hoặc thậm chí một khóa học có thể được thiết kế để phát triển mối liên hệ giữa các ngành và cho phép sinh viên xem kiến thức như một tổng thể thống nhất có liên quan với nhau, như được ngụ ý trong sự kết hợp của bốn trụ cột của học tập. Điều này có thể được minh họa bằng khóa học về ‘Học tập dựa trên nghiên cứu (hoặc khám phá)’, được cung cấp trong chương trình giáo dục phổ thông cải cách của Trung Quốc và trong khóa học IBO MYP, ‘Phương pháp học tập’. Trọng tâm của cả những đổi mới trong chương trình giảng dạy là ‘học cách học’ và phát triển ở cá nhân người học nhận thức về cách họ học tốt nhất, về các quá trình suy nghĩ và về chiến lược học tập (Perkins, 1992). Lĩnh vực tương tác này vượt ra ngoài các kỹ năng học tập truyền thống và bao gồm năng lực vốn có trong bốn trụ cột của học tập: kỹ năng hợp tác; thái độ đối với công việc; giao tiếp; sự phản ánh; kỹ năng giải quyết vấn đề và tư duy; và hiểu biết khái niệm liên ngành và cụ thể theo chủ đề. Nội dung và phương pháp học tập được tổ chức lại theo cách tiếp cận tích hợp như vậy giúp học sinh phát triển phạm vi năng lực của mình (Gardner, 1999), thái độ tích cực và thói quen tư duy hiệu quả và phải nằm ở cốt lõi của tất cả việc xây dựng và cung cấp chương trình giảng dạy.

 Lời kết

Bốn trụ cột của học tập cung cấp một cơ sở tuyệt vời cho việc thay đổi chương trình giảng dạy trong giáo dục cơ bản trong bối cảnh quốc gia và khu vực cụ thể. Nếu được áp dụng và điều chỉnh một cách thích hợp trong bối cảnh bối cảnh, các trụ cột này sẽ mang lại giá trị to lớn cho sự phù hợp của nội dung chương trình giảng dạy và hiệu quả của việc thực hiện chương trình giảng dạy.

Bốn trụ cột của việc học có thể được nhận thức và áp dụng như những nguyên tắc cơ bản để định hướng lại việc thiết lập các mục tiêu của chương trình giảng dạy.

Bốn trụ cột của học tập thể hiện một loạt các năng lực chính mới cần được phát triển ở tất cả người học thông qua nội dung chương trình giảng dạy được tổ chức lại.

Là các chủ đề xuyên suốt, các chủ đề ràng buộc và các yếu tố thiết yếu trong chương trình học tích hợp, bốn trụ cột của học tập có thể được sử dụng trong việc đóng gói lại chương trình thực tế thông qua việc phát triển các mô-đun chương trình liên quan trên các lĩnh vực học tập.

Tuy nhiên, bốn trụ cột của việc học vẫn chủ yếu là một khung khái niệm và các điểm tham chiếu dùng thử nghiệm thay đổi chương trình giảng dạy. Nó sẽ phụ thuộc nhiều vào nỗ lực phối hợp của các nhà hoạch định chính sách giáo dục, chuyên gia về chương trình giảng dạy, giáo viên và các bên liên quan khác của giáo dục để chuyển các trụ cột của việc học thành các mục tiêu của chương trình học được đổi mới nội dung và phương pháp phân phối, nhằm góp phần đạt được các mục tiêu giáo dục thông qua những thay đổi quan trọng trong chương trình giảng dạy.

_______________

Tài liệu tham khảo

Delors, Jacques et al. 1996. Learning: The Treasure Within. Paris: UNESCO UNESCO. 2004. EFA Global Monitoring Report. Paris: UNESCO

Fraure, Edgar et al. 1972. Learning To Be: The World of Education Today and Tomorrow. Paris: UNESCO Gardner, H. 1999. Intelligence Reframed: Multiple Intelligences for the 21st Century. Basic Books.

IBE (International Bureau for Education) and UNESCO Bangkok. 2001. Capacity Building for Curriculum Specialists in East Asia and South-East Asia. Geneva: IBE

IBE.1999. INNOVATION Newsletter.
IBO (International Baccalaureate Organization). The Middle Year Programme: MYP. Geneva: IBO

Luvsandorj, Ts. 2005. ‘Education Standardization for Primary and Secondary Stage and Standard-Based Curriculum Development in Mongolia’.

Perkins, D. 1992. Smart Schools: Better Thinking and Learning for Every Child. Free Press
Rychen, D.S. and A. Tiana, 2004, Developing Key Competencies in Education: Some Lessons from International and

National Experience, Geneva: UNESCO-IBE, Studies in Comparative Education. UNESCO.2004. EFA Global Monitoring Report 2005. Paris. UNESCO Press

Weinert, F. E. 2001, Concept of Competence: a conceptual definition. In: Rychen, D.S.; Salganik, L.H., eds. Defining and Selecting Key Competencies, p46. Seattle, WA: Hogrefe & Hube

Zhou, Nanzhao and Sun Yunxiao, eds. 2001. Toward Learning Society: Building Four Pillars of Learning. Beijing: Beijing Press

Zhu, Muju. 2005. A Case Study on Chinese Experiences in Integrating ‘Learning To Live Together’ across Curriculum Areas.

Sơ lược về tác giả: Zhou Nanzhao, tiến sĩ, trước đây là điều phối viên và chuyên gia Chương trình Cấp cao, Chương trình Đổi mới Giáo dục vì Phát triển Châu Á – Thái Bình Dương (APEID), tại Văn phòng Khu vực Châu Á và Thái Bình Dương của UNESCO lĩnh vực Giáo dục. Ông hiện là Giám đốc, Trung tâm Giáo dục Giáo viên Quốc tế, Đại học Sư phạm Đông Trung Quốc, và Cố vấn cho Ủy ban Quốc gia Trung Quốc về UNESCO. Ông từng là Phó Chủ tịch phụ trách Mạng lưới và Hệ thống Giáo dục Quốc tế và Giáo dục Nhân văn Châu Á – Thái Bình Dương (APNIEVE). Ông là thành viên của Ủy ban Giáo dục Quốc tế cho Thế kỷ XXI.]

Xem thêm

tam thuong dinh 1

Tâm Thường Định: Hãy thử tìm một giải pháp – Chỉnh đốn lại chính ta và cơ cấu tổ chức trước sự phân hoá chia rẽ

HÃY THỬ TÌM MỘT GIẢI PHÁP – CHỈNH ĐỐN LẠI CHÍNH TA VÀ CƠ CẤU …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.