Close Menu
Thư viện Phật ViệtThư viện Phật Việt
    Facebook X (Twitter) Instagram Pinterest YouTube
    • Mục đích & Chủ trương
    • Tác giả
    • Liên lạc
    Facebook X (Twitter) Instagram YouTube
    Thư viện Phật ViệtThư viện Phật Việt
    • PHẬT HỌC
      • Đức Phật
        • Thánh đản
        • Thành đạo
      • Phật học phổ thông
      • Nghiên cứu
      • Giảng luận
      • Pháp thoại
      • Ứng dụng
      • Trích dẫn Phật pháp
    • KINH – LUẬT – LUẬN
      • Kinh
        • Giới thiệu kinh
        • Giảng giải
      • Luật
        • Luật học
      • Luận
      • Kim Cang thừa
    • PHẬT GIÁO VIỆT NAM
      • Lịch sử
      • Nhân vật
        • Chư Tôn đức
        • Cư sĩ hữu công
        • Tiểu sử
      • Sự kiện
      • Tưởng niệm
    • CHUYÊN ĐỀ
      • Dân tộc
      • Giáo dục
      • Khoa học
      • Xã hội
      • Triết học
      • Biên khảo
      • Phật giáo thế giới
      • Nhìn ra thế giới
      • Chuyên mục khác
    • TUỔI TRẺ
      • Đời sống
      • Hành trang
      • Gia đình Phật tử
    • VĂN HÓA
      • Xuân Vạn Hạnh
      • Quán Thế Âm
      • Kiết hạ
      • Vu Lan
      • Nghi lễ – Phong tục
      • Mỹ thuật – Kiến trúc
      • Âm nhạc
    • VĂN HỌC
      • Văn
      • Thơ
      • Truyện
      • Tùy bút
      • Phê bình
      • Giới thiệu – Điểm sách
    • PHẬT SỰ
      • Tin tức
    • THƯ VIỆN
      • Báo chí
        • Kỷ yếu
        • Tạp chí
        • Tập san
      • Sách
      • Tham luận
      • Luận văn
      • Tư liệu
      • Media
        • Audio – MP3
        • Video Clips
      • Hình ảnh
    • NGOẠI VĂN
      • General Buddhist Studies
      • Buddhism with Youth
      • Buddhist Education
      • Buddhist History
      • Buddhist Culture
      • Buddhist Literature
      • Buddhist Sociology
    Thư viện Phật ViệtThư viện Phật Việt
    Trang chủ » Uyên Nguyên: Người đã đi rồi. Núi còn đây…

    Uyên Nguyên: Người đã đi rồi. Núi còn đây…

    15/06/20266 Mins Read
    thi si nguyen duc son
    Thi sĩ Nguyễn Đức Sơn
    Share
    Facebook Twitter LinkedIn Pinterest Email

    Ngày giỗ của Ông, tôi không nghĩ đến một nhà thơ, mà nghĩ về một ngọn núi.

    Không phải ngọn núi thuộc sơn hà địa vực hay đâu đó trong huyền thoại. Mà là một đỉnh cô phong đứng giữa quang cảnh văn học Việt Nam hiện đại, lặng lẽ hứng chịu nắng mưa thời gian, để rồi một ngày nào ta chợt nhận ra có nhiều cánh rừng ở chung quanh đã đổi thay, nhiều con sông đã chuyển dòng và bao thành phố đã từng mọc lên rồi sụm xuống. Nhưng ngọn núi ấy thì vẫn còn đây của một dáng vẻ bất khả thuần hóa.

    Nơi ký ức văn học, người ta thường nhớ đến một số thi sĩ nhờ những tác phẩm để đời. Số khác gắn liền với một khuynh hướng thẩm mỹ hay trường phái tư tưởng. Rồi có những tác giả được lưu danh bởi một biến cố lịch sử đã làm thay đổi vận mệnh của cả một thế hệ. Nguyễn Đức Sơn thật hiếm hoi, Ông được nhớ bởi chính cách mình hiện hữu giữa cuộc đời.

    Lịch sử văn học Việt Nam thế kỷ XX có một thế hệ trí thức đặc biệt xuất hiện như những hiện tượng không thể lặp lại. Họ không xem văn chương là một nghề nghiệp nhưng xem đó như một hình thức tồn tại. Bấy giờ, chữ nghĩa chỉ là phần nổi của một hành trình sâu hơn, nơi chính đời sống trở thành tác phẩm sau cuối.

    Nếu Bùi Giáng giống như một đám mây lang thang trên bầu trời chữ nghĩa, biến cuộc đời thành một cuộc rong chơi siêu thực giữa phố xá nhân gian. Phạm Công Thiện như một tia chớp xé ngang bầu trời triết học, biến cuộc đời thành một cuộc phiêu lưu tư tưởng đi từ Nietzsche đến Hoa Nghiêm, từ Heidegger đến tiếng chuông chùa khuya. Và thầy Tuệ Sỹ là tiếng chuông chìm trong sương sớm khiến cuộc đời trở thành một hành trình thiền quán, nơi lịch sử, thân phận và siêu hình gặp nhau trong những vần thơ u tịch.

    Thì Nguyễn Đức Sơn khác. Ông lặng lẽ đi về phía núi, và như một tảng đá nằm im hứng gió.

    Bởi những thao thức lớn của thời đại dường như chưa bao giờ là điều khiến Ông bận lòng. Ông không xuất hiện như nhà tư tưởng đi tìm lời giải minh cho thế giới, cũng không mang dáng dấp của một người muốn dẫn dắt hay cải tạo nó. Giữa những phong trào, tiếng nói và những xác tín không ngừng va chạm nhau trong một thế kỷ đầy xung động, Ông chọn lui ra một khoảng cách đủ xa để giữ cho mình sự tĩnh lặng. Chính nhờ khoảng cách tưởng như xa lìa ấy, bao điều cốt lõi nhất của thân phận con người lại hiện hình rõ ràng hơn bao giờ hết.

    Đọc thơ Nguyễn Đức Sơn, người ta thường bị choáng bởi cái hoang dã. Những câu thơ như vụt lên từ đất đá. Những hình ảnh như vừa bước ra từ rừng sâu. Ngôn ngữ lắm phen chẳng cần vẻ lịch lãm của thi ca đô thị mà mang hơi thở của cỏ dại, của đất bùn và của một thế giới còn nguyên sơ trước khi văn minh phủ lên nó những lớp phấn son loè loẹt.

    Nhưng khi bước qua khỏi những gai góc của ngôn từ, chúng ta mới thật sự nhìn thấy phần mềm yếu nhất trong con người ấy, sau nửa đời nhìn lại đã không còn tha thiết tranh biện với nhân gian. Ông đem những câu hỏi của mình gửi cho mây, cho đá, cho những hàng thông đứng lặng bên đồi. Không phải vì nơi đó có thể trả lời Ông được điều gì mà vì giữa đất trời, Ông còn nhìn thấy một thứ chân thật mà con người đang dần đánh mất.

    Nguyễn Đức Sơn đã sống phần lớn cuộc đời như vậy. Để rồi từ đây người đọc hiểu rằng sau cái vẻ bất kham vốn không phải là sự khinh bạc cuộc đời. Ngược lại, đó là một mối tình quá thiết tha đối với con người, nên Ông không thể dễ dàng tha thứ cho những gì đang khiến con người ngày càng xa lạ với chính mình. Ông chọn Đồi Phương Bối, nơi ấy cư trú nhưng đồng thời là một tuyên ngôn hiện sinh. Trong khi thế giới ngày càng bị cuốn vào những cuộc chạy đua của danh vọng, quyền lực và tiếng nói, Ông chọn vui với những hàng thông réo rắt bên đồi.

    Bởi cho đến một lúc nào đó, chữ nghĩa không còn đủ sức dung chứa những điều sâu thẳm nhất trong lòng người. Một cây thông sẽ trở thành một câu thơ. Một đồi thông trở thành bản trường ca. Một đời sống lặng lẽ trở thành một tác phẩm.

    Nhìn lại văn học Việt Nam hiện đại, đôi khi chúng ta dễ nhớ đến những tác phẩm nổi tiếng nhưng quên mất những nhân cách đã tạo ra chúng. Tuy nhiên thời gian vẫn luôn công bằng theo cách riêng của nó. Những gì thuộc về thời thượng thường phai nhạt nhanh nhất. Những gì thuộc về cốt lõi sẽ tồn tại lâu hơn.

    Mai sau, thi sĩ Nguyễn Đức Sơn có thể không còn được nhắc đến nhiều như những tên tuổi từng chiếm lĩnh diễn đàn văn học. Nhưng mỗi lần người ta nhắc đến Ông, vẫn có một cảm giác đặc biệt. Không phải tác giả mà là cảm giác về một khả thể tồn sinh khác của con người.

    Ông sống mà không cần thuộc về đám đông. Sống mà không cần chiến thắng bất kỳ điều gì. Sống như một thân cây mọc trên sườn núi, lặng lẽ hứng gió và âm thầm đi hết hành trình riêng của chính mình.

    Đây chính là bài thơ lớn nhất mà Ông để lại.

    “Mai sau tắt lửa mặt trời
    Chuyện linh hồn với luân hồi có không?”

    Ngày giỗ của Ông đến rồi đi như bao ngày giỗ khác trong đời sống văn học. Nhưng đâu đó trên những ngọn Đồi Phương Bối, trong tiếng thông reo của một mùa gió dĩ vãng, ta vẫn có thể hình dung một bóng người còm cỏi đang ngồi nhìn mây chìm vào khoảng trời xanh vô tận…

    Người ấy tuy đã đi xa. Nhưng ngọn núi thì vẫn sừng sững ở đó giữa những ồn ào ngày càng dày đặc của thế kỷ này.

    Nhớ Ông, người đã từng sống như thế, viết như thế và từ chối thế gian như thế, cũng đủ khiến chúng ta tin rằng văn học không đơn thuần chỉ là nghệ thuật của ngôn từ. Ở bình diện sâu nhất, nó là nghệ thuật gìn giữ phẩm giá của một tâm hồn.

    Nhân khứ sơn do tại – Người đi rồi. Núi vẫn còn đây.

    Yuma, AZ 11.06.2026
    UYÊN NGUYÊN

    Uyên Nguyên
    Share. Facebook Twitter Pinterest LinkedIn Tumblr Email
    Previous ArticleĐạo Sinh: (LUẬN CÂU-XÁ) Chương 8: Phân biệt định [Phần 27]

    Xem thêm

    Vĩnh Hảo: Chọn bạn

    28/05/2026

    Thích Chúc Xuân: Ý nghĩa cuộc đời

    12/05/2026

    Nhất Thanh: Rằng xưa có gã từ quan

    10/05/2026
    Add A Comment
    Leave A Reply Cancel Reply

    Bài mới

    Uyên Nguyên: Người đã đi rồi. Núi còn đây…

    15/06/2026

    Đạo Sinh: (LUẬN CÂU-XÁ) Chương 8: Phân biệt định [Phần 27]

    02/06/2026

    Nguyệt san Chánh Pháp số 175 | tháng 6.2026

    02/06/2026

    Huỳnh Kim Quang: Đức Phật ra đời đã mở toang cánh cửa tự do cho con người

    01/06/2026

    Paul Dahlke | Đỗ Kim Thêm dịch: Tầm quan trọng của Phật giáo cho thời đại của chúng ta 

    29/05/2026

    Lãng Thanh: Tháng năm hoa tràn đồng

    28/05/2026

    Vĩnh Hảo: Chọn bạn

    28/05/2026

    Thích Nhuận Châu: Đức Phật đản sanh qua Phật Sở Hành Tán của Mã Minh

    26/05/2026

    Thích Chúc Xuân: Đức Phật ra đời: Thắp sáng An lạc, Bình đẳng và Hòa bình

    21/05/2026

    HĐGPTƯ. GHPGVNTN: Thông điệp Phật đản PL. 2570 – DL. 2026

    17/05/2026
    Mạng xã hội
    • Facebook
    • Twitter
    • Pinterest
    • Instagram
    • YouTube
    • Soundcloud
    Website Phật giáo

    Hội Đồng Hoằng Pháp | GHPGVNTN

    Phật Giáo Úc Châu

    Viên Giác Pagoda

    Quảng Ðức Homepage

    Thư Viện Hoa Sen

    Làng Mai

    Hoa Vô Ưu

    Hương Tích Phật Việt

    Đạo Hy

    Chung Huong Institute

    GÐPTVN Trên Thế Giới

    GÐPT Việt Nam (Quốc nội)

    Sen Trắng | BHD GĐPTVN tại Hoa Kỳ

    Copyright © 2026 | Phật Việt tùng thư
    • Mục đích & Chủ trương
    • Tác giả
    • Liên lạc

    Type above and press Enter to search. Press Esc to cancel.