tặng Hoàng Tổng
Thôi xin
Thôi xin ngưng tiếng hận thù
cho con tôi được tiếng ru đưa đường
chỉ cần những tiếng ru thương
“công cha như núi Thái Sơn”… ngọt ngào
là con được thấy trời cao
là con được thấy đường nào con đi.
thôi xin ngưng tiếng sân si
tiếng dơi tiếng quạ tiếng gì tối đen
cho mẹ tôi được bình yên
lắng nghe những tiếng gió hiền bên sông
tiếng cành dâu tiếng cành bông
tiếng tơ tiếng lụa tiếng trầm tiếng hương.
thôi xin ngưng tiếng đoạn trường.
cho em tôi được nghe hồn bồ câu
trời sinh chim để yếm âu
trời sinh suối để ngọt ngào cho hoa
trời sinh nắng để chan hòa
trời sinh hoa để thiết tha với người
trời sinh em để mỉm cười
hăm lăm năm ấy, thật đời phi nhân.
Sao không
Sao không cất tiếng tương thân
“anh em như thể tay chân” ruột rà
“anh em cùng mẹ cùng cha
cùng chung bác mẹ”, nỡ mà thế… sao ?
sao không cất tiếng ngọt ngào
tiếng hương tiếng nguyệt tiếng sao đêm rằm
tiếng dòng sông tiếng nghìn năm
sao không xướng họa tiếng bằng Việt Nam?
sao không cất tiếng kim lan
tiếng Lưu Dương, nghĩa đá vàng biển sông
sao không cất tiếng tơ đồng
cất chi những giọng hãi hùng máu xương?
sao không cất tiếng quê hương
“mẹ già như chuối ba hương”… ngọt ngào
sao không cất tiếng ca dao
“lên non cho biết non cao”… mặn nồng.
Lời ru của mẹ
Mẹ sinh đứa con đầu lòng
mẹ dạy hai tiếng đầu lòng: YÊU THƯƠNG
thương đời thương nước thương non
thương cha thương mẹ lại thương hòa bình.[*]
Mẹ ru con bằng câu kinh
A Di Đà Phật… “giữ mình sạch trong”.
Mẹ sinh đứa con đầu lòng
mẹ dạy hai tiếng đầu lòng: NƯỚC NON
“con ơi con ngủ cho ngon
để mẹ đi gánh nước non cho đầy”…
“trông trời trông đất trông mây
trông mưa trông gió trông ngày trông đêm
trông cho chân cứng đá mềm”…
để cho dân tộc bước lên hòa đồng
mẹ sinh đứa con đầu lòng
mẹ dạy hai tiếng đầu lòng: VIỆT NAM
ân tình chứa chứa chan chan
trăm xe không đổi, nghìn vàng không trao.
Tiếng ru
Tiếng ru mỗi độ càng cao
nguồn khơi Hy Mã, nước dào Cửu Long
thương về “giòng Phố nước trong”
thương lên “chín chín ngọn Hồng” sử xanh
“đường vô xứ Huế loanh quanh
non xanh nước biếc như tranh họa đồ
yêu em anh đã muốn vô
sá ngại truông Hồ hay phá Tam Giang”…
Lên cao muôn trượng núi Tràng
ngắm xem một đóa hoa vàng tốt tươi.
này cô gái Cửu Long ơi
còn ta, còn bậu, mặt trời còn xanh.
Mẹ ta
Ai quên quê mẹ cho đành
ta còn giữ lấy tấm hình mẹ ta
hiên ngang một giải sơn hà
bốn phương vang dậy khúc ca anh hùng
mẹ ta: sắc áo nâu sồng
mẹ ta: đôi mắt dịu lòng Hương Giang
mẹ ta: tim thép gan vàng
vững thân đại thụ chở đàn bồ câu
tình thương, vượt núi rừng sâu
áo nâu về tận Cà Mâu lẫy lừng
tình là núi, nghĩa là sông
mẹ ta : thân thể Lạc Hồng quang vinh
ôi nguồn sữa mẹ ái tình
lúa thơm, mía ngọt cho mình với ta…
suối Phương Đông dội chan hòa
tóc thiêng mẹ kết đóa hoa Ưu Đàm.
Ai đi quên chuyện đá vàng
Ai đi quên chuyện đá vàng
để mơ một giấc mơ tàn phương xa
ta về vun xới vườn ta
có ngô, có đậu, có cà, có khoai
tình mai ý trúc láng lai
đêm thu đối nguyệt ngâm vài “tân thanh”…
“như nàng lấy hiếu làm trinh
bụi nào đục được cái mình ấy vay
trời còn để đến hôm nay
tan sương đầu ngõ, vén mây giữa trời
hoa tàn mà lại thêm tươi
trăng già mà lại hơn mười rằm xưa…
… kể từ sen ngó đào tơ
mười lăm năm ấy, bây giờ là đây!…”
Bé thơ hồng ngủ
Thôi xin ngừng tiếng gió ai
để cho ta hát một bài Phương Nam
cho em giữ ngọc gìn vàng
cho me được thấy hoa tàn thêm tươi
cho con được nở nụ cười
bé thơ hồng ngủ thơm nôi thái bình.
TRỤ VŨ
Việt Nam, 11-9-2509
[*] Hòa bình trong tự do dân chủ.
Nguồn: Tạp chí Giữ thơm quê mẹ số10/ 1966

