Văn

Giếng cạn thì nước mau vơi, có khi múc lên cả nước lẫn sình. Giếng sâu, nước đầy, mới múc hoài không cạn.

Nằm, tìm lại bản nhạc sáng tác trong giấc mộng đêm qua. Vừa đệm đàn…

Sở tri chướng nói một cách dễ hiểu là chướng ngại từ chính cái biết của mình. Tại sao cái biết, cái tri kiến của mình lại là chướng ngại?

Trong tôi vang vọng tiếng kêu “Má ơi!” của một đứa trẻ lên ba. Thật sự tôi cũng mãi là một đứa trẻ của má.

Ngày tàn xuân thuở xưa ấy, cách nay đã 50 năm. Một cuộc đổi mới dẫn đến loạn lạc xã hội, ly tán gia đình.