Bạn hiền hôm nao còn thư tín. Gợi một thời đồng học năm xưa.
Hơn nửa thế kỷ không có cơ hội tương phùng. Hỏi thăm nhau, hãy còn mơ hồ nhân dạng. Chỉ nhớ tên nhau, những tiểu đồng tham học phương xa. Kinh luật hãy còn ê a tụng đọc thuộc lòng. Cơm hẩm nhà thiền không lấp nổi vị tương mặn. Áo vải vá hoài, gãy kim đứt chỉ. Tâm ban đầu chí thú đường Như Lai.
Vài năm sau đã phải chia tay tan tác. Cổng chào học viện còn đó mười năm sau, mà tăng sinh đã lưu lạc đông tây. Bão thời cuộc cuốn phăng những ước vọng. Dòng thời gian phủ bao lớp bụi vô tình. Ai còn ai mất năm mươi năm sau. Đầu bạc thiền sư như mây trắng. Tóc dài thi nhân tợ khói sương. Gặp nhau chốn ảo, lòng vẫn chân chất thuở đồng niên.
Sáng nay nghe tin người quá vãng. Tưởng tin ảo dệt thêu từ nguồn ảo. Nào ngờ ảo cũng thật, dù thật có là ảo.
“Cười với nắng một ngày sao chóng thế
Nay mùa đông mai mùa hạ buồn chăng”[1]
Thiền sư đã từng tặng thơ thi sĩ[2]. Thi sĩ cạn nguồn thơ, chỉ gửi lại một nụ cười, vô ngôn.
Tiễn người, một ngày mùa thu vàng úa.
Nẻo đạo thênh thang, thời gian vô hạn, mai kia mốt nọ hẳn sẽ gặp lại nhau cười sảng khoái.
[1] Thơ Tuệ Sỹ, bài Khung Trời Cũ.
[2] Thầy Thích Như Hiền (1952 – 2025), vào năm 1973 đã xin ghi danh nhập học tại Phật Học Viện Quảng Nam, nhưng sau đó thấy chương trình ở đây không thích hợp, Thầy đã vào nhập học tại một Phật Học Viện khác ở miền Nam. Thầy viên tịch vào ngày 25 tháng 9 năm 2025 tại Tịnh Thất Quán Âm, Biên Hòa, Việt Nam.

