Hoài Khanh: Tinh thể hồng

HoaiKhanh

TINH THỂ HỒNG

ngày mai lên chuyến xe về
phương nào trời đã bốn bề gió giông
yêu Em tình mãi vun trồng
vườn xưa con nhện giăng hồng sợi tơ
bây giờ con nhện là thơ
thơ đan chẳng kín tự giờ luân di
tự giờ đất hiện chu kỳ
nghìn phương hướng vọng hồn Di Lặc bừng
chiến trường ôi lửa mê cung
tim Em cũng cháy trong cùng tận đau
tình anh cũng giá như mầu
sương kia từng lạnh trên sầu biển Đông
Quê Hương một đóm lửa hồng
làm sao sưởi ấm cõi lòng Mẹ, Cha
tôi về vun xới vườn hoa
Cho em là gái Biên Hòa, Hàm Tân
cho tôi là kẻ cô thần
nằm đây gửi mộng dậy ngần sương xanh

1-7-65
HOÀI KHANH

Xem thêm

PhamCongThien 3

Phạm Công Thiện (thơ): Bất nhị

BẤT NHỊ Mười năm qua gió thổi đồi tây Tôi long đong theo bóng chim …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.