VĂN HỌC
Một đời Thầy ngồi lại để dạy chúng con biết cách bước đi. Một đời không nói để dạy chúng con lắng nghe tiếng tịch liêu.
Tôi nghĩ, trong văn chương khiêm cung của một thiên tài không phải niềm chết lặng hoàn toàn, vẫn là lời kêu gọi đánh thức cho hậu thế.
Thầy đã đến và đã đi như thế, Khắp mười phương đều một cõi quê hương
Chớm thu hiu hắt đồi hoang cũ, Lối mòn cỏ lấp dấu chân xưa, Người đi vạn dặm không tung tích, Để lại muôn lời rơi như mưa.
Buông cái gì? Thân xác này, của cải vật chất, danh vọng địa vị, dục lạc, ngũ dục lục trần, thất tình lục dục…?
Dao Ca là chuyển thể của Ca Dao, Bài ca bình dị của ruộng đồng, Sông nước quê hương Việt Nam, Được tái hiện trên con đường
Quyển bút ký Hiu hắt quê hương bến cỏ hồng nhắc nhiều đến Quách Tấn, Tuệ Sỹ, Võ Hồng, Nguyễn Đức Sơn, Hoài Khanh…
“Mỗi chúng ta là một que diêm sống… Khi tắt đi, chút khói xanh để lại. Rồi chính chút khói xanh đó cũng tan loãng—như vết chân cát xóa.” — Doãn Quốc Sỹ, Vào Thiền (1970)
Tương tự như Phạm Công Thiện, văn chương Thích Phước An cũng thường hay viết về đề tài các tác giả văn học Đông Tây kim cổ.
Thuở ấy ngài A Nan cùng thính chúng đồng nghe mười phương chư Phật bảo…
Đại lão Hòa thượng Thích Từ Thông – Như Huyễn Thiền sư, chính là bậc long tượng của Phật giáo Việt Nam hiện đại.
Tiễn người, một ngày mùa thu vàng úa. Nẻo đạo thênh thang, thời gian vô hạn, mai kia mốt nọ hẳn sẽ gặp lại nhau cười sảng khoái.
Bình minh vẫn còn đó, bạn hãy nhìn mặt trời, mặt trăng, quả đất, bông hoa thật sâu lắng và nở một nụ cười thật bình lặng
Sáng nay bước ra vườn, khí trời lanh lạnh, thân thể như thể ướp trong…
