Giếng cạn thì nước mau vơi, có khi múc lên cả nước lẫn sình. Giếng sâu, nước đầy, mới múc hoài không cạn.
Văn
Tu Viện Nguyên Thiều rộng rãi, thâm u, cô tịch, nhiều cây xanh bóng mát mặc dù đất đồi sỏi đá khô cứng, thời tiết nắng như nung.
(Những giai thoại trong nhà chùa) Thời Phật còn tại thế, các tỳ-kheo đã vâng…
Nói đến nỗi buồn, dường như ai cũng đã từng trải qua trong đời sống…
Nằm, tìm lại bản nhạc sáng tác trong giấc mộng đêm qua. Vừa đệm đàn…
Sở tri chướng nói một cách dễ hiểu là chướng ngại từ chính cái biết của mình. Tại sao cái biết, cái tri kiến của mình lại là chướng ngại?
Một ngày tuyết rơi bất thường vào tháng 5 dương lịch, sau thời hành thiền sáng, tôi lần giở bài Kinh Du Hành để đọc.
Trong tôi vang vọng tiếng kêu “Má ơi!” của một đứa trẻ lên ba. Thật sự tôi cũng mãi là một đứa trẻ của má.
Phật giáo Việt Nam, như từ bao đời nay, vẫn vậy, lặng lẽ giữ cháy ngọn lửa Tam Muội trong mưa.
Năm mươi năm, lần đầu tiên cả một rừng cờ năm màu của Phật giáo bay phất phới suốt mấy ngày qua ở Hoa Thịnh Đốn.
Ngày tàn xuân thuở xưa ấy, cách nay đã 50 năm. Một cuộc đổi mới dẫn đến loạn lạc xã hội, ly tán gia đình.
Người viết có chỗ nghĩ của mình, nhưng cây viết lại có đường lối riêng của nó. Tai hại thay cái lối “nghìn tầm gởi bóng tùng quân, tuyết sương che chở cho thân cát đằng” này.
Nghiệp có thiện nghiệp, ác nghiệp, vô ký nghiệp, cộng nghiệp, biệt nghiệp, cận tử nghiệp, trọng nghiệp, khinh nghiệp…
Ngày tháng lặng lẽ qua đi, người cũng đến đi không dứt. Thế sự thịnh…
