VĂN HỌC
Qua “Đạo Phật của tôi”, Hoài Thanh không chỉ đưa ra một quan niệm cá nhân sâu sắc về Phật pháp mà còn ghi lại một khoảnh khắc lịch sử khi đạo Phật thức dậy trong lòng dân chúng Huế.
Trong tôi vang vọng tiếng kêu “Má ơi!” của một đứa trẻ lên ba. Thật sự tôi cũng mãi là một đứa trẻ của má.
Phật giáo Việt Nam, như từ bao đời nay, vẫn vậy, lặng lẽ giữ cháy ngọn lửa Tam Muội trong mưa.
Như một vần thơ Viết từ xi măng, cát đá Như một bài hát Với…
Năm mươi năm, lần đầu tiên cả một rừng cờ năm màu của Phật giáo bay phất phới suốt mấy ngày qua ở Hoa Thịnh Đốn.
Vỡ toang ra những con đường, Người trôi ngụp lặn tang thương muôn bề, Đền đài hoa lệ thảm thê, Những lời tang tóc mang về nỗi đau
Ngày tàn xuân thuở xưa ấy, cách nay đã 50 năm. Một cuộc đổi mới dẫn đến loạn lạc xã hội, ly tán gia đình.
Người viết có chỗ nghĩ của mình, nhưng cây viết lại có đường lối riêng của nó. Tai hại thay cái lối “nghìn tầm gởi bóng tùng quân, tuyết sương che chở cho thân cát đằng” này.
Nghiệp có thiện nghiệp, ác nghiệp, vô ký nghiệp, cộng nghiệp, biệt nghiệp, cận tử nghiệp, trọng nghiệp, khinh nghiệp…
Thơ Hoài Khanh như một khúc dạo chậm, mời ta dừng lại một chút để thở, để soi vào vết nứt trong lòng mà nhận biết.
Đạo Phật là đạo của con người và Đạo Phật Việt Nam là đạo của người Việt Nam.
Ngày tháng lặng lẽ qua đi, người cũng đến đi không dứt. Thế sự thịnh…
Này đêm rộng như khe rừng cửa biển, Hai bàn tay vén lại tóc xa xưa
Tu tập là ta phải biết thực tập buông bỏ những ý niệm đó, khiến cho chúng trống rỗng ở trong tâm ta.
