Chớm thu hiu hắt đồi hoang cũ, Lối mòn cỏ lấp dấu chân xưa, Người đi vạn dặm không tung tích, Để lại muôn lời rơi như mưa.
Thơ
Dao Ca là chuyển thể của Ca Dao, Bài ca bình dị của ruộng đồng, Sông nước quê hương Việt Nam, Được tái hiện trên con đường
Quê người ở tận nơi đâu? Hỏi trăng rằng tận bước đầu phù du, Hằng sa hạt, đỉnh phù hư, Lạnh dòng nước chảy sa mù tử sinh.
Đâu đợi đến lẽ Vu Lan, Nhớ thương chảy tràn năm tháng, Má hay mẹ tuy hai danh tự, Nhưng tình chẳng khác gì nhau
Mẹ sinh đứa con đầu lòng, mẹ dạy hai tiếng đầu lòng: YÊU THƯƠNG, thương đời thương nước thương non, thương cha thương mẹ lại thương hòa bình.
Ngôn ngữ trần gian túi rách Đựng sao đầy hai tiếng “Mẹ ơi!” Văn tự…
Mùa An Một cánh gió rơi nghiêng Trôi qua miền tịch lặng Chiếc lá nằm…
(Kính tặng chùa Tịnh Luật, Waller_ Texas) Ngát trên miền thảo nguyên mênh mông Chùa…
Ngồi thiền, trong tâm ta, Chẳng thấy bóng Lạt-ma. Nhưng khuôn mặt cấm đoán, Lại hiện lên chói loà.
Như một vần thơ Viết từ xi măng, cát đá Như một bài hát Với…
Vỡ toang ra những con đường, Người trôi ngụp lặn tang thương muôn bề, Đền đài hoa lệ thảm thê, Những lời tang tóc mang về nỗi đau
Này đêm rộng như khe rừng cửa biển, Hai bàn tay vén lại tóc xa xưa
Rằng xưa có gã từ quan/ Lên non tìm động hoa vàng ngủ say
Tượng Phật trên đồng, theo thời gian khoác, áo màu rêu phong.
