Tôi nghĩ, trong văn chương khiêm cung của một thiên tài không phải niềm chết lặng hoàn toàn, vẫn là lời kêu gọi đánh thức cho hậu thế.
Văn
“Mỗi chúng ta là một que diêm sống… Khi tắt đi, chút khói xanh để lại. Rồi chính chút khói xanh đó cũng tan loãng—như vết chân cát xóa.” — Doãn Quốc Sỹ, Vào Thiền (1970)
Tương tự như Phạm Công Thiện, văn chương Thích Phước An cũng thường hay viết về đề tài các tác giả văn học Đông Tây kim cổ.
Thuở ấy ngài A Nan cùng thính chúng đồng nghe mười phương chư Phật bảo…
Đại lão Hòa thượng Thích Từ Thông – Như Huyễn Thiền sư, chính là bậc long tượng của Phật giáo Việt Nam hiện đại.
Tiễn người, một ngày mùa thu vàng úa. Nẻo đạo thênh thang, thời gian vô hạn, mai kia mốt nọ hẳn sẽ gặp lại nhau cười sảng khoái.
Bình minh vẫn còn đó, bạn hãy nhìn mặt trời, mặt trăng, quả đất, bông hoa thật sâu lắng và nở một nụ cười thật bình lặng
Sáng nay bước ra vườn, khí trời lanh lạnh, thân thể như thể ướp trong…
Rằm Vu Lan, những người con Việt lòng nao nao lên chùa lễ Phật, nghĩ tưởng đến công đức sinh thành dưỡng dục của cha mẹ hiện tiền
Thâm Tâm (1917–1950), tên thật là Nguyễn Tuấn Trình, là một nhà thơ và nhà viết kịch tiêu biểu của văn học Việt Nam hiện đại.
Có những món nợ không bao giờ được ghi bằng giấy mực, nhưng khắc sâu…
Hãy nói về dòng sống trong một đời. Dòng sống này bắt đầu từ lúc sinh ra và sẽ kết thúc khi chết.
Cái hay của tác phẩm “Lý Hạ: Bàn Tay Của Quỷ” không chỉ về nhà thơ Lý Hạ, mà thực sự cũng là những suy nghĩ và nhận định của Thầy Tuệ Sỹ.
Hạnh phúc bởi “Không”, đó là con đường nghịch dòng với nhận thức thế gian, nhưng lại chính là con đường đưa đến giải thoát.
