Author: BBT

Tôi nghe như vầy: Một thời, Phật trú tại Xá-vệ, trong vườn Thanh Tín, giảng đường Lộc Mẫu, cùng đại chúng Tỳ-kheo một nghìn hai trăm năm mươi vị.

Kinh Pháp Cú là một bộ kinh cô đọng, sâu sắc, dễ đọc tụng, dễ thuộc được cộng đồng Phật giáo quý trọng và tôn kính.…

Quan sát, kiểm soát và chế ngự tự tâm, điều hướng tất cả ý nghĩ, lời nói và hành động theo lẽ chân thiện, đó là tự thắng.

Tại sao không phải là văn học Phật Giáo mà là văn học Thiền? Văn học Thiền có gì khác với văn học Phật Giáo?