Trước đây đã bàn về vấn đề tại sao sự đoạn trừ các phiền não lại có tên là biến tri. Tiếp theo sẽ nói về các tính chất của đạo lực trong sự đoạn trừ này.
Author: BBT
Một đời Thầy ngồi lại để dạy chúng con biết cách bước đi. Một đời không nói để dạy chúng con lắng nghe tiếng tịch liêu.
Thắm thoắt mà hơn một năm rồi, từ ngày Ôn vắng bóng trên đời. Dòng thời gian vẫn tuôn chảy mọi ngày, với bốn mùa Xuân…
Tôi nghĩ, trong văn chương khiêm cung của một thiên tài không phải niềm chết lặng hoàn toàn, vẫn là lời kêu gọi đánh thức cho hậu thế.
Thầy đã đến và đã đi như thế, Khắp mười phương đều một cõi quê hương
Giác Hải vô biên, hồi đầu tức thị Bỉ Ngạn. Bồ Đề hữu lộ, phóng hạ phương đắc Thanh Lương.
Đức Trưởng lão Hòa thượng Thích Tuệ Sỹ, bậc Thầy tôn kính của Phật giáo đồ Việt Nam đã đến với cuộc đời này bằng bản nguyện “Thượng cầu Phật đạo, hạ hóa chúng sanh”.
Thầy đi ảnh hình bất lưu, đạo mạch trường tồn bất tuyệt; Thầy tịch, tang phục miễn triền, tâm tang tam niên chẳng dứt.
Chớm thu hiu hắt đồi hoang cũ, Lối mòn cỏ lấp dấu chân xưa, Người đi vạn dặm không tung tích, Để lại muôn lời rơi như mưa.
Hai thời công phu còn gọi là triêu mộ khóa tụng hoặc nhị khóa, tảo vãn khóa, đều áp dụng cho hàng xuất gia và tại gia mỗi ngày.
Buông cái gì? Thân xác này, của cải vật chất, danh vọng địa vị, dục lạc, ngũ dục lục trần, thất tình lục dục…?
Dao Ca là chuyển thể của Ca Dao, Bài ca bình dị của ruộng đồng, Sông nước quê hương Việt Nam, Được tái hiện trên con đường
Quyển bút ký Hiu hắt quê hương bến cỏ hồng nhắc nhiều đến Quách Tấn, Tuệ Sỹ, Võ Hồng, Nguyễn Đức Sơn, Hoài Khanh…
Krasznahorkai đã tái định nghĩa vai trò của nhà văn như kẻ giữ lửa cho ý nghĩa trong thời đại mất phương hướng, đúng nghĩa.
