VĂN HỌC

Núi lạnh, mây mù đường xa vợi, Thở nhẹ, bước đều, cười lướt qua. Lòng từ trải rộng đời hư huyễn, Dậy mùa gió mát xuân an hòa.

Ngày cuối năm, gió lạnh lùa qua mép cửa, những chùm hoa dại rũ mình uống ánh trăng đêm. Mùa của những bình yên, được gọi tên như món quà xoa dịu lòng người,…

Cuộc chơi trăm năm nhưng thật ra có mấy ai chơi đủ, kẻ ngắn người dài nhưng cũng có một số ít vượt qua ngưỡng trăm năm.