VĂN HỌC
Mùa Xuân, mùa khép lại những chênh chao vụn vỡ, giữa cuộc đời va đập, vẫn không thất lạc an vui.
“Bụng lớn bao dung, cười thế sự. Tâm bi từ hoà, độ nhân gian.” Theo…
(Kính ngưỡng giác linh ôn Phước An) Thầy đi rồi Bỏ lại “Hiu hắt quê…
Xuân của đất trời và xuân cũng ở trong lòng người. Người vọng xuân, nuôi dưỡng sắc xuân từ muôn đời và sẽ mãi như thế.
Xuân xưa “công án” vẫn còn, Xuân nay nước nhớ tình non quay về;
Núi lạnh, mây mù đường xa vợi, Thở nhẹ, bước đều, cười lướt qua. Lòng từ trải rộng đời hư huyễn, Dậy mùa gió mát xuân an hòa.
Gió rơi xuống cội thường xuân, Tay nâng khói biếc lưng chừng phai phôi, Thương người kiếp mộng dần trôi, Nửa mang khâm liệm, nửa rời phiến đau
Ngày cuối năm, gió lạnh lùa qua mép cửa, những chùm hoa dại rũ mình uống ánh trăng đêm. Mùa của những bình yên, được gọi tên như món quà xoa dịu lòng người,…
Cuộc chơi trăm năm nhưng thật ra có mấy ai chơi đủ, kẻ ngắn người dài nhưng cũng có một số ít vượt qua ngưỡng trăm năm.
Sư ra đi một ngày mùa đông phương ngoại, trời mưa sụt sùi tiễn đưa ngày tang lễ.
Ôn đến cõi này với thân phận một người Viêt Nam giản dị nhất, thanh tịnh nhất, tinh tấn nhất, dõng mãsnh và vô úy nhất…
Cuộc đời của Thầy Tuệ Sỹ là một hành trình cô liêu. Từ nhỏ Thầy đã chọn cuộc sống độc hành trên con đường học đạo và tu đạo.
Bạn ngồi đó, thở nhẹ, những cơn gió se lạnh như không muốn phá tan khoảng bình yên nơi bạn,…
xuôi lòng về biển cả, mặt trời và mặt trăng, soi đại dương tâm thức, gợn sóng ánh chiều tà
