VĂN HỌC
Tại sao không phải là văn học Phật Giáo mà là văn học Thiền? Văn học Thiền có gì khác với văn học Phật Giáo?
Bài kệ trên vách tường phương trượng Huỳnh Mai khiến đồ chúng xôn xao. Ngũ tổ xem xong liền nói: “Cũng chưa thấy tánh” và lấy dép xóa ngay.
Trong đạo Phật, im lặng và khiêm hạ là một trong những cách nuôi dưỡng phúc đức và trí tuệ, ví như biển sâu tĩnh lặng.
(Thân tặng Huệ Lượng, nhóm Phật Tử Đạo Tâm) Đời vẫn nói:”Mỗi ngày một mới!”…
Một người tử tế với một người, triệu người tử tế với triệu người khác.
Nàng Persephone lại trở về, vườn xuân xanh biếc cây lá, muôn hoa khoe sắc…
Đất nước lầm than, Thiền Sư sau những năm tù tội, nhìn thảm cảnh quê hương trở thành một nhà tù vĩ đại, gông cùm cả một dân tộc bất khuất trước một chế độ man rợ, lỗi thời…
Xuân đã về đây, trong tuyết sương Lòng tôi tê tái suốt đêm trường. Trời…
“Đời người như áng mây trôi bồng bềnh giữa hư không. Biết buông nhẹ giữa…
Mùa xuân về rồi đấy, em hay chăng? Này mắt tràn ngập sắc xuân, này tai du dương thanh xuân, mũi ngào ngạt hương xuân… cho đến tâm ý đang ngây ngất xuân thì.
Thỉnh thoảng, chúng ta nghe lời chúc nhau rằng hãy đi như một dòng sông.…
Ngày mưa, đêm mưa. Mưa dai dẳng những ngày đầu xuân đã thanh tẩy những tán lá trước ngõ, và làm sạch những con đường bụi bặm ngoài kia.
Dẫu rêu xanh phủ tình cờ, dẫu mưa nắng có hững hờ cuộc chơi. Xưa nay vẫn một đất trời, vẫn cành mai cũ nở phơi nụ vàng.
Thưa rằng xuân xanh vẫn son sắc vĩnh hằng, có đi đến bao giờ! Nhựa xuân âm ỉ chảy trong từng thớ gỗ, mạch lá.
