C. KẾT LUẬN
Thưa các Anh Chị,
Ðã từ lâu lắm rồi, trên khắp đất nước này, màu áo lam của GÐPT đã có thời trở nên một biểu tượng của cảm tình. Trong mọi công tác xã hội, màu áo lam trở thành một giấy thông hành không biên giới. Dân chúng đã nhìn GÐPT với sự trìu mến, tin cậy và kính phục. Phải nói rằng “Sau lưng Phật giáo có GÐPT, và sau lưng GÐPT có quần chúng”. Ðây không phải là đám quần chúng mua danh bán tước, hoạt đầu chính trị, mua chuộc cảm tình, quỵ lụy để thừa hưởng chút vinh hoa. Mà chính là đại đa số quần chúng thầm lặng, một sức mạnh thầm lặng duy trì chính nghĩa, xô ngã bạo quyền. Họ có thể là những người không bao giờ tới chùa, nhưng họ là những người tin vào chân lý, tin vào chính nghĩa, tin vào danh dự, tin vào lẽ sống công bằng. Họ hoài nghi hết mọi hình thức man trá, vụ lợi.
- GÐPT trường tồn trên lớp quần chúng ấy. Họ ủng hộ, đùm bọc, bênh vực đoàn viên GÐPT khi bị khủng bố, bách hại, vu khống ngược đãi (nhiều anh chị em trong chúng ta đã có kinh nghiệm về vấn đề này). Họ không nói, họ chỉ biết làm, họ giúp đỡ trong thầm lặng, sự thầm lặng của tinh thần chín chắn, già dặn và kết quả không phải là không lớn lao.
- GÐPT còn tồn tại đến ngày hôm nay đâu phải vì có một tổ chức chặt chẽ, hùng mạnh, đâu phải vì lực lượng đông đảo hay nhờ một xảo thuật chính trị mị dân? GÐPT tồn tại chính bởi đường đi của mình đáp ứng được nhu cầu thiết yếu, khát vọng thầm kín của đông đảo quần chúng trong cộng đồng.
Quá khứ của GÐPT chứng minh điều đó, đảm bảo cho mọi hoạt động của GÐPT được mọi người ủng hộ. Nhiệm vụ chúng ta trong tương lai làm sao đừng phản bội lại sự tin cậy đó. Không phản bội lại đa số thầm lặng đã tin cậy gởi gấm con em cho chúng ta, phản bội lại đa số thầm lặng đã từng ủng hộ chúng ta và phản lại quá khứ chân chánh của chính mình.
Hãy coi chừng – Họ thầm lặng ủng hộ, họ cũng thầm lặng rời bỏ chúng ta!
Sinh ra là lớn lên trong một xã hội đảo điên nhiều đổi thay giả tạo, chúng ta đau khổ vì những cảnh huống xót xa của đồng loại, đã chứng kiến những cảnh tang thương, đã nghe những lời than khóc, đã nghĩ tới những tai họa bất công. Con người dù vô tâm đến đâu cũng phải xúc động, nhưng sự xúc động quá đáng về một cảnh huống, những biến cố làm cho người ta đầu hàng nghịch cảnh hoặc đấu tranh điên cuồng để chống lại một cách bất trí, dẫn đến những tai họa khôn lường.
Người Phật tử hiểu được nhân duyên nghiệp quả phải có cái nhìn xa, rộng hơn. Thấy cảnh tai ương ta không thể nào không giải cứu, nhưng điều cần thiết là phải tiên liệu hậu quả. Sự xúc động về một vài trường hợp đặc thù đầy cảm tính có thể tạo nên một tâm lý thỏa mãn giả tạo. Giải pháp nhất thời có thể dọn đường cho sự đau khổ lớn lao hơn.
Người HT có trách nhiệm, có chánh kiến phải nhận biết, phân biệt thế nhất thời và thế vĩnh cửu. Cố chấp vào sự đắng cay hay thỏa mãn trước mắt mà quên con đường dài – Lụy vào phương tiện mà quên cứu cánh.
Tình thế hiện nay là của nhân loại chứ không phải riêng một quốc gia. Mọi biến cố, tư trào đều nằm trong cục diện thế giới. Cố chấp vào một điều kiện xã hội nào đó liệu có đúng không? Nên nhớ rằng: Nhân loại khôn hơn mỗi chúng ta. Và cái không đúng sẽ tự đào thải. Xúc động với một vài biến cố, vô lẽ chúng ta khôn hơn cả nhân loại sao?
- Việc ngoài đã vậy mà việc trong nhà cần phải tỉnh táo hơn:Sự thay đổi một tổ chức, một triều đại không phải là một sự tình vĩnh cửu. Người HT.GÐPT không thể dấn thân vào các cuộc đấu tranh giai đoạn. Người HT.GÐPT chỉ chấp nhận những gì phù hợp với thế trường cửu – Hết sức hết lòng giáo dục các em không phải là thế trường cửu sao?
- Trên đường đi tới, cũng như các anh chị chúng ta, đôi khi chúng ta phải nhắm mắt trước những hoa thơm trái ngọt ven đường cũng như phải câm nín trước một vài trạng huống bất bình dày vò hành hạ chúng ta.
Hạnh vô úy không dạy cho ta ngang bướng, liều lĩnh. Nếu chỉ nhìn vào một chi tiết của tình thế ta dễ dàng bị hoang mang mua chuộc.
- Hãy bình tĩnh như đã từng bình tĩnh – Kết quả to lớn sẽ dành cho những ai thực hành đầy đủ châm ngôn BI – TRÍ – DŨNG.
Nhìn về quá khứ. Trở lại bối cảnh hiện nay. Không gì hơn, chúng tôi xin lập lại trích đoạn diễn văn của Chị Trưởng Ban Hướng Dẫn đọc trong Ðại Hội Huynh Trưởng Trung Phần – 1961. Một giai đoạn lịch sử mà sự liên hệ giữa GÐPT – Ðạo pháp – Dân tộc mang nhiều sắc thái đặc biệt mà anh chị em đã biết – mà hiện nay đọc lại diễn văn này chúng ta không những rút ra được bài học kinh nghiệm mà còn chia sẻ nỗi niềm của những người đi trước đã một thời dẫn đường cho chúng ta vượt chông gai.
“Ngày nay nếu hoạt động của GÐPT đối với Ðạo Phật nước nhà không còn là một tổ chức nhất thời phụ thuộc, thì sứ mạng của nó trước hiện tình của thời cuộc Việt Nam hiện tại, càng to lớn, gay go, càng trở nên phức tạp. Về vấn đề quan trọng này, nó đã làm cho bao nhiêu kẻ hữu tâm phải thường lo âu, suy nghĩ, đặt vấn đề và này lên một tình trạng cần thiết để giải quyết tình trạng đó…”
“Suốt một năm qua vì lẽ sự đời không đi đôi với bản nguyện, ngoài những cố gắng đẹp đẽ của các GÐPT Tỉnh Hội, trong những sinh hoạt hạ tầng. Cơ sở thượng tầng mà BHD/TP phải lãnh một phần trọng trách hình như không tiến được một bước nào khả quan chỉ vì có nhiều thất bại, lâm vào tình trạng bất khả cần được trình bày cùng quý vị tường tận hơn ở đoạn sau…”
…”Tuy vậy để đối phó với tình trạng khó khăn này, thuận thời mà không lợi thế, hầu đẩy mạnh phong trào GÐPT về chiều rộng lẫn chiều sâu, chưa bao giờ vai trò lãnh đạo cần được lưu tâm mật thiết như ngày nay. Vấn đề này đòi hỏi những con người tài đức thực tế, mền dẻo, trung kiên để thành tựu đối nội, nhất là đối ngoại…”
Chúng ta cũng chia sẻ với nhau ý niệm: Lãnh đạo, tài đức, thực tế, mền dẻo, trung kiên, thành tựu đối nội, đối ngoại.
Chúng ta tự rèn luyện để được tài đức, thực tế, mền dẻo, trung kiên và chờ đợi thành tựu… từng ngày… từng giờ.
Ðược chăng?
Xin cám ơn các anh chị đã cho tôi có dịp tỏ bày.
NGUYÊN THÀNH LÊ VĂN HOÀNG
Diên Khánh – Khánh Hòa – 7/1996

1 Comment
Pingback: Quảng Pháp: Tính Nhất Quán Của Một Dòng Lam Sử | Consistency Within Impermanence: The Continuum of a Blue Stream – Sen Trắng