Close Menu
Thư viện Phật ViệtThư viện Phật Việt
    Facebook X (Twitter) Instagram Pinterest YouTube
    • Mục đích & Chủ trương
    • Tác giả
    • Liên lạc
    Facebook X (Twitter) Instagram YouTube
    Thư viện Phật ViệtThư viện Phật Việt
    • PHẬT HỌC
      • Đức Phật
        • Thánh đản
        • Thành đạo
      • Phật học phổ thông
      • Nghiên cứu
      • Giảng luận
      • Pháp thoại
      • Ứng dụng
      • Trích dẫn Phật pháp
    • KINH – LUẬT – LUẬN
      • Kinh
        • Giới thiệu kinh
        • Giảng giải
      • Luật
        • Luật học
      • Luận
      • Kim Cang thừa
    • PHẬT GIÁO VIỆT NAM
      • Lịch sử
      • Nhân vật
        • Chư Tôn đức
        • Cư sĩ hữu công
        • Tiểu sử
      • Sự kiện
      • Tưởng niệm
    • CHUYÊN ĐỀ
      • Dân tộc
      • Giáo dục
      • Khoa học
      • Xã hội
      • Triết học
      • Biên khảo
      • Phật giáo thế giới
      • Nhìn ra thế giới
      • Chuyên mục khác
    • TUỔI TRẺ
      • Đời sống
      • Hành trang
      • Gia đình Phật tử
    • VĂN HÓA
      • Xuân Vạn Hạnh
      • Quán Thế Âm
      • Kiết hạ
      • Vu Lan
      • Nghi lễ – Phong tục
      • Mỹ thuật – Kiến trúc
      • Âm nhạc
    • VĂN HỌC
      • Văn
      • Thơ
      • Truyện
      • Tùy bút
      • Phê bình
      • Giới thiệu – Điểm sách
    • PHẬT SỰ
      • Tin tức
    • THƯ VIỆN
      • Báo chí
        • Kỷ yếu
        • Tạp chí
        • Tập san
      • Sách
      • Tham luận
      • Luận văn
      • Tư liệu
      • Media
        • Audio – MP3
        • Video Clips
      • Hình ảnh
    • NGOẠI VĂN
      • General Buddhist Studies
      • Buddhism with Youth
      • Buddhist Education
      • Buddhist History
      • Buddhist Culture
      • Buddhist Literature
      • Buddhist Sociology
    Thư viện Phật ViệtThư viện Phật Việt
    Trang chủ » Hoa Đàm | Nhiều Tác Giả: Ngô Mạnh Thu, Người lái đò trên dòng sông Trăng

    Hoa Đàm | Nhiều Tác Giả: Ngô Mạnh Thu, Người lái đò trên dòng sông Trăng

    27/02/2021143 Mins Read
    Share
    Facebook Twitter LinkedIn Pinterest Email

    Nội dung

    Toggle
    • Còn ai khóc cho tâm nguyện chưa tròn…?
    • Thay cho lời ngỏ
    • Về Anh Ngô Mạnh Thu
    • Ngô Mạnh Thu, những nét rất đậm trong cuộc đời tuổi trẻ và âm nhạc Việt Nam
    • Ngô Mạnh Thu, người lái đò trên Dòng Sông Trăng
    • Cảm Niệm Nhạc Sĩ Huynh Trưởng Tâm Hòa Ngô Mạnh Thu
    • Tưởng niệm Ngô Mạnh Thu: Bàn ghế cũng mồ côi
    • Nụ Cười Đôn Hậu Đã Tắt
    • Ðại Bàng gãy cánh Nhạc sĩ Ngô Mạnh Thu trong thập niên 70′
    • Nhớ Anh Ngô Mạnh Thu
    • Nhớ một người Anh, Ngô Mạnh Thu
    • Nghĩ về Huynh Trưởng Ngô Mạnh Thu
    •     Mùa Hè Đi Qua, Có Một Nỗi Buồn Đọng Lại
    • Một lần bay, là bay đến muôn trùng
    • Ngô Mạnh Thu, còn đó nụ cười
    • Nhớ Ngô Mạnh Thu
    • Sẽ một lần vẫy tay chào nhau, đi!
    • Phép “Nhìn Người” của Anh Ngô Mạnh Thu
    • Ngô Mạnh Thu, Nguyễn Thanh Hùng, hình bóng
    • Lời nói cuối của Ngô Lê Trọng Tú với bố Ngô Mạnh Thu

        Mùa Hè Đi Qua,
    Có Một Nỗi Buồn Đọng Lại

    Nguyên Kim Nguyễn Ngân

     

    Tôi hiểu và biết là nước mắt của hai anh em sẽ còn đỗ ra nhiều khi gặp nhau và cả sau này khi nhắc đến “Đại Bàng Ngô Mạnh Thu”.

    Ưu ái dàng riêng cho Dương Thị Mỹ khi em vượt ngàn đặm đường về dự tang lễ anh Ngô Mạnh Thu.

    Tháng 8, trời Cali năm nay hình như nắng và nóng hơn mọi năm. Không biết là do thời tiết thay đổi trên mặt địa cầu hay là do chính bản thân tôi đang từ bóng cây bước ra ngoài quá bất ngờ và vội vàng? Có lẽ lý do thứ hai nhiều phần đúng hơn, tôi đang đứng dưới bóng cây của Ngô Mạnh Thu, bỗng nhiên cây cổ thụ này bị cơn bão ngầm bứng bay ra khỏi nơi đang sống, bóng mát của tàn cây hiện hữu từ hơn nữa thế kỷ qua cũng theo đó biến mất và cơn nóng đổ ập xuống đám đàn em đang ngôi bên dưới.

    Vẫn biết con người sinh ra có sanh ắt có tử, chuyện thế nhân thường tình, nhưng sự ra đi của anh Ngô Mạnh Thu xảy ra quá sức bất ngờ, đến nỗi nhiều người nghe tin còn tưởng đây là một vụ “cá tháng 4” trái mùa.

    Phần tôi thì từ khi nghe tin anh hôn mê đến khi về tới được bệnh viện mất hết gần 6 giờ lái xe, trong thời gian đó tôi như người mộng du, trăm ngàn kỷ niệm dồn dập bay về, tay cầm lái mà nhìn phía trước hình như cái gì cũng mang lại cho tôi 1 kỷ niệm với anh.

    Hàng cây chạy bên đường làm tôi nhớ đến hôm hai anh em lái xe đi thăm trại huấn luyện Anoma Ni Liên trong một vùng rừng núi gần Los Angeles, khi xe xuống tới thị trấn anh mới thở phào rồi nói: “Gớm, lái xe cứ như là hành quân, may mà anh cũng thuộc loại “tim thép”, thôi ngừng lại để cùng “liều một đám” làm một điếu 3 số cho tỉnh người”.

    Nụ cười hiền lành, lạc quan của anh làm tôi cũng tức cười theo, dù là đã khá mệt khi anh bắt làm tài xế treo đèo vượt núi cả trăm cây số đưa anh đến thăm các em đang dự trại. Quả thật thì tuổi trẻ là niềm vui, là hy vọng của anh, có như thế ở cái tuổi mấp mé “cổ lai hy” mà vẫn còn viết được những ca khúc cho trẻ con lứa tuổi lên 4 lên 5, trong lễ Hoa Hồng hàng năm thì chuyện vinh danh khen thưởng cho các cháu trong họ Vĩnh Nghiêm luôn luôn được anh đưa lên hàng đầu cho nên dù bận rộn đến mức nào anh cũng gọi điện thoại nhắc mọi người gởi hình ảnh và tiểu sử của các cháu mới ra trường về để anh sắp xếp cho đàng hoàng. Anh làm công việc này với tất cả nổi háo hức, trang trọng.

    Mùa hè hàng năm anh vẫn thường dò hỏi xem nhà ai có con cháu mới ra trường, có cháu nào được khen thưởng trong lớp học rồi ghi chép vào cuốn sổ nhỏ để nhắc mọi người gởi hình ảnh và tiểu sử cho anh.

    Dĩ nhiên khi nói đến Ngô Mạnh Thu thì không chỉ gói gọn trong những hoạt động của Gia Đình Phật Tử mà tấm lòng anh luôn mở rộng, ngay những ca sĩ mới lên, tuổi nhỏ đều nhận được nơi anh sự ưu ái và dành cho tất cả mọi điều kiện để giúp đỡ khi có dịp. Mùa hè năm nay tôi có nhiều dự án để làm và anh luôn luôn đứng bên cạnh, bất kể khi nào cần đến sự cố vấn thì anh đều đáp ứng một cách nhiệt tình.

    Ngày trình bày với anh dự định tổ chức một đại nhạc hội vào đầu năm 2005 để gây quỹ cho Trung Tâm Sinh Hoạt GĐPT tại La Mirada trong đó có phần vinh danh các huynh trưởng cao niên đã có nhiều công sức đóng góp vào nền âm nhạc Phật Giáo và Gia Đình Phật Tử trong đó có tên anh, chúng tôi rất lúng túng khi để tên anh vào danh sách này, vì lần nào mới nói ra thì anh cũng nói: “Thôi cứ để cho quý trưởng cao niên, công lao nhiều chứ anh thì cứ từ từ”.

    Mãi sau này đến gần ngày kết thúc dự án anh mới chịu đưa tên anh vào sau khi đã tốn không biết bao nhiêu là nước trà và thuốc lá.

    Mọi người thật sự mừng rỡ vì sự đồng ý của anh, nhưng rồi cái gì cũng không thể qua “số trời” tất nhiên chương trình vẫn giữ nguyên có điều anh sẽ không có cơ hội nhìn các đứa em của anh tận tay, giáp mặt cám ơn những đóng góp của anh cho nền âm nhạc Phật Giáo nói chung và cho Gia Đình Phật Tử nói riêng.

    Mùa hè rồi sẽ từ từ qua đi nhưng nỗi buồn của tôi vẫn còn đọng lại, không biết đến bao giờ mới tan, bóng cây không còn nữa, chúng tôi cũng chẳng biết mình sẽ làm gì trong những ngày sắp tới, âm hưởng cái chết của anh vẫn còn quá đậm đà trong trí tưởng, phần tôi mọi hoạt động gần như bị ngưng đọng lại hết, suốt ngày chỉ nghĩ đến đám tang sắp tới, anh em ngỏ ý bảo tôi phụ trách chụp hình cho lễ tang nhưng tôi cương quyết từ chối vì biết rằng mình sẽ không cầm nỗi chiếc máy ảnh trong những giờ phút như thế này.

    Kim Mỹ gọi về để đi đón em ở phi trường, tôi cũng bối rối quá chừng, một mặt tôi không muốn em về dự lễ tang của anh Thu vì tôi hiểu em hơn ai hết, mối tình của “nó”ù đối với anh Thu chắc khó ai có thể so sánh được, một mặt tôi cũng muốn em về để đưa anh đi lần cuối.

    Cận kề ngày giờ em tới phi trường tôi lo sợ quá mức, nên nhờ Hằng đón giùm, không phải là tôi không có giờ dành cho em, mà tôi thật tình quá sợ khi phải gặp em, tôi sợ giây phút đối mặt với em tại phi trường, tôi sợ vòng tay của em, tôi sợ nước mắt của em, tôi sợ nỗi xúc động của em.

    Ngày nào đây khi về Cali cả ba anh em tung tăng đùa giỡn dưới tàn cây trước phòng làm việc của anh Thu hay ghẹo nhau dưới giàn nho sau nhà của anh, thật tình chưa bao giờ tôi lại sợ giờ phút gặp em tại phi trường như lúc này.

    Nhưng Kim Mỹ thì nhất định kêu tôi phải đón em mà không muốn một ai khác dù là cô nàng có cả hàng tá bạn hữu ở ngay tại đây. Trước khi lên phi cơ em còn gọi cho Kim Anh là bạn học đang ở dưới Cali nhắc tôi đừng quên em, đừng bỏ em một mình ở phi trường.

    Mọi lần khi về Cali tôi có muốn đi đón “nó”ù cũng không cho còn nói: Gặp anh chán thí mồ… thật ra em sợ tôi mất thì giờ vì phải chờ chực ở phi trường. Kim Anh cũng biết là trong lúc này tôi sẽ rất bận rộn nên muốn để cô đi đón Kim Mỹ, nhưng em dứt khoát là không muốn gặp ai hết. Tôi hiểu là em không muốn ai thấy em phải khóc khi về tới chỗ mà em từng ghi nhận không biết bao nhiêu là tình thương mà em đã được thừa hưởng nơi anh Ngô Mạnh Thu cũng như em chỉ muốn được chia xẻ nỗi đau thương của em với riêng một mình tôi trong những giờ phút đầu tiên khi về nơi kỷ niệm củ.

    Hai anh em chúng tôi cùng với anh Thu có nhiều kỷ niệm riêng biệt mà chúng tôi quý mến giữ với nhau, dù là những kỷ niệm nếu kể ra có vẽ lẩm cẩm, không ra chuyện gì, nhưng chính vì những cái không ra gì đó khiến ba anh em chúng tôi thật tình hiểu nhau và thật sự thương mến nhau.

    Những tâm sự đôi khi (theo ngôn ngữ của anh Thu) “rất ư là lẩm cẩm chẳng ra quái gì” của ba anh em trên Email, trên điện thoại và những giờ phút hiếm hoi khi mặt đối mặt làm cho em gắn chặt tâm tưởng với chúng tôi. Thành thật mà nói trong số tất cả những đứa em thì Kim Mỹ là người được cả anh Thu và tôi dành hết tình cảm nồng hậu của mình cho em, từ đó lan truyền đến tất cả những gì thuộc về em, chồng em là Dzu, hai con của em cũng vui lây, nhất là Dzu thì hay đùa là: Mỗi khi “cái Mỹ” gặp 2 ông anh là quên béng hết cả chồng với con.

    Hôm tôi gọi lên em báo hung tin, em khóc nức nở và giữ điện thoại chặt cứng không chịu buông ra dù tôi nói “bye” đến mấy lần, lúc đó tôi chợt nhớ là sao không hỏi em đang ở đâu, chỉ sợ “nó” nghe tin khi đang lái xe thì khổ.

    Cũng may là không phải, mấy phút sau em mới bình tĩnh nói: “vâng! anh lo việc đi, em không sao đâu ạ!!!” tôi mới yên tâm cắt máy. Tôi hiểu là mùa hè sẽ đi qua và nỗi buồn đọng lại không chỉ riêng trong lòng tôi mà bên cạnh còn có em, có nhiều người khác, có hàng ngàn anh chị em Vĩnh Nghiêm và các Lam viên khắp bốn phương trời cũng sẽ thấy nỗi buồn đọng lại trên mí mắt mỗi khi nhớ về anh. Khi ngồi xuống ghi lại những suy nghĩ này trong lúc chờ đến giờ đến phi trường, hàng ngàn kỷ niệm, hình ảnh của anh cứ dồn dập đỗ về, có thể là sự diễn đạt của tôi về tình cảm dành cho anh Thu có vẽ hơi quá lố đối với một ai đó, nhưng tôi biết là nếu Kim Mỹ có đọc thì em cũng vẫn nói là tôi chưa đủ “văn tài” để nói hết những gì mà tôi và em nghĩ về anh, một bóng mát êm đềm bên dòng đời đầy bão táp, phong ba.

    Hai anh em chúng tôi được đứng dưới bóng cây Ngô Mạnh Thu kể ra không nhiều bằng những người khác, nhưng có điều ít ai có được là hai anh em chúng tôi cảm nhận rất rõ ràng bóng cây Ngô Mạnh Thu đã làm dịu đi cơn nóng của dòng đời mà cả hai chúng tôi đang hứng chịu. Kim Mỹ có may hơn tôi được anh Thu sách tấn trong vấn đề tu học cùng với chồng là Dzu nhiều hơn, nên gia đình hạnh phúc cũng từ đó mà vững bền keo sơn hơn, cách sống ngoài đời của hai vợ chồng cũng từ đó thoải mái hơn. Còn tôi thì được anh ưu ái tặng cho danh hiệu “Ma Vương Bồ Tát” vì tính tình nhiếu khi quá cứng rắn trong xử thế, như anh thường hay nói.

    Nhưng hơn ai hết anh hiểu là tôi chỉ “mạnh miệng mà lại yếu lòng” hay là “To tiếng mà lại nhỏ gan”. Từ ngày xảy ra chuyện không vui trong GĐPT anh biết là tôi đang dự tính viết lại hết tất cả những suy nghĩ của mình, của anh và của em Mỹ mà ba anh em thường tâm sự nên anh mới biểu tôi viết cho Kỷ Yếu Vĩnh Nghiêm hai trang “Bình Thư Pháp” Chữ NHẪN và chữ QUAN mà tôi đã có lần đề cập đến trong bài “Đại Bàng Gãy Cánh” từ đó tôi càng thêm kính phục anh dù là đôi lúc tôi cũng cho anh là “nhát gan” không đám nói thẳng sự việc.

    Anh kiên nhẫn giải thích, phân tích từng sự kiện nhỏ để vẽ ra cái tổn thất sẽ còn lớn hơn hiện tại, nếu không biết Nhẫn, anh thường nhắc tới nhắc lui chữ Nhẫn của Phật Giáo khác với chữ Nhẫn của Khổng Lão mang tinh thần “chịu đựng”.

    Trong tinh thần Phật Giáo chữ Nhẫn bao hàm tư tưởng Vô Úy, nó mang tải tính Đại Hùng, Đại Lực, Đại Từ Bi mà chỉ có người biết sử dụng đúng mức trí tuệ Bát Nhã mới thực hiện nỗi. Dĩ nhiên tôi chưa có đủ trí tuệ Bát Nhã để thực hiện chữ Nhẫn theo anh, nhưng từ tấm lòng từ bi của anh cũng khiến tôi mấp mé được vài hình ảnh “tự hào” của chữ Nhẫn để “biết nhiều chuyện” nhưng “không nhiều chuyện”.

    Anh không phải chỉ nói một lần mà cả chục lần mỗi khi có dịp đề cập đến. Từ đó lần lần tôi học thêm được nơi anh câu nhật tụng: “Để nó qua một bên, làm một điếu, nhưng đừng liều cả đám”. Để ghi lại những kỷ niệm về anh, tôi có thể viết hàng trăm trang giấy, nhưng như em Mỹ thường hay chê: “cái văn tài của anh Ngân nghe phát chán, nhưng thích đọc để coi ông anh viết ẹ đến mức nào và nhất là coi có còn ai viết tệ hơn ông anh thân yêu của em hay không.

    Đừng tưởng thấy em làm bộ khen mà nghẹt mũi hồi nào không hay!”. Đã đến giờ đi đón “Công Chúa Khỉ” nên tạm gác chuyện buồn cùng cười một cái. Tôi hiểu và biết là nước mắt của hai anh em sẽ còn đỗ ra nhiều khi gặp nhau và cả sau này khi nhắc đến “Đại Bàng Ngô Mạnh Thu”.

    page12a

    1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19
    Hoa Đàm Ngô Mạnh Thu Tâm Hòa
    Share. Facebook Twitter Pinterest LinkedIn Tumblr Email
    Previous ArticleCommon Buddhist Text [5]: Introduction to the selections from Mahāyāna Buddhism
    Next Article Tủ sách Lotus Media

    Xem thêm

    Nguyệt san Chánh Pháp số 175 | tháng 6.2026

    02/06/2026

    Nguyệt san Chánh Pháp số 174 | tháng 5.2026

    01/05/2026

    Nguyệt san Chánh Pháp số 173 | tháng 4.2026

    02/04/2026
    Add A Comment
    Leave A Reply Cancel Reply

    Bài mới

    Uyên Nguyên: Người đã đi rồi. Núi còn đây…

    15/06/2026

    Đạo Sinh: (LUẬN CÂU-XÁ) Chương 8: Phân biệt định [Phần 27]

    02/06/2026

    Nguyệt san Chánh Pháp số 175 | tháng 6.2026

    02/06/2026

    Huỳnh Kim Quang: Đức Phật ra đời đã mở toang cánh cửa tự do cho con người

    01/06/2026

    Paul Dahlke | Đỗ Kim Thêm dịch: Tầm quan trọng của Phật giáo cho thời đại của chúng ta 

    29/05/2026

    Lãng Thanh: Tháng năm hoa tràn đồng

    28/05/2026

    Vĩnh Hảo: Chọn bạn

    28/05/2026

    Thích Nhuận Châu: Đức Phật đản sanh qua Phật Sở Hành Tán của Mã Minh

    26/05/2026

    Thích Chúc Xuân: Đức Phật ra đời: Thắp sáng An lạc, Bình đẳng và Hòa bình

    21/05/2026

    HĐGPTƯ. GHPGVNTN: Thông điệp Phật đản PL. 2570 – DL. 2026

    17/05/2026
    Mạng xã hội
    • Facebook
    • Twitter
    • Pinterest
    • Instagram
    • YouTube
    • Soundcloud
    Website Phật giáo

    Hội Đồng Hoằng Pháp | GHPGVNTN

    Phật Giáo Úc Châu

    Viên Giác Pagoda

    Quảng Ðức Homepage

    Thư Viện Hoa Sen

    Làng Mai

    Hoa Vô Ưu

    Hương Tích Phật Việt

    Đạo Hy

    Chung Huong Institute

    GÐPTVN Trên Thế Giới

    GÐPT Việt Nam (Quốc nội)

    Sen Trắng | BHD GĐPTVN tại Hoa Kỳ

    Copyright © 2026 | Phật Việt tùng thư
    • Mục đích & Chủ trương
    • Tác giả
    • Liên lạc

    Type above and press Enter to search. Press Esc to cancel.