Close Menu
Thư viện Phật ViệtThư viện Phật Việt
    Facebook X (Twitter) Instagram Pinterest YouTube
    • Mục đích & Chủ trương
    • Tác giả
    • Liên lạc
    Facebook X (Twitter) Instagram YouTube
    Thư viện Phật ViệtThư viện Phật Việt
    • PHẬT HỌC
      • Đức Phật
        • Thánh đản
        • Thành đạo
      • Phật học phổ thông
      • Nghiên cứu
      • Giảng luận
      • Pháp thoại
      • Ứng dụng
      • Trích dẫn Phật pháp
    • KINH – LUẬT – LUẬN
      • Kinh
        • Giới thiệu kinh
        • Giảng giải
      • Luật
        • Luật học
      • Luận
      • Kim Cang thừa
    • PHẬT GIÁO VIỆT NAM
      • Lịch sử
      • Nhân vật
        • Chư Tôn đức
        • Cư sĩ hữu công
        • Tiểu sử
      • Sự kiện
      • Tưởng niệm
    • CHUYÊN ĐỀ
      • Dân tộc
      • Giáo dục
      • Khoa học
      • Xã hội
      • Triết học
      • Biên khảo
      • Phật giáo thế giới
      • Nhìn ra thế giới
      • Chuyên mục khác
    • TUỔI TRẺ
      • Đời sống
      • Hành trang
      • Gia đình Phật tử
    • VĂN HÓA
      • Xuân Vạn Hạnh
      • Quán Thế Âm
      • Kiết hạ
      • Vu Lan
      • Nghi lễ – Phong tục
      • Mỹ thuật – Kiến trúc
      • Âm nhạc
    • VĂN HỌC
      • Văn
      • Thơ
      • Truyện
      • Tùy bút
      • Phê bình
      • Giới thiệu – Điểm sách
    • PHẬT SỰ
      • Tin tức
    • THƯ VIỆN
      • Báo chí
        • Kỷ yếu
        • Tạp chí
        • Tập san
      • Sách
      • Tham luận
      • Luận văn
      • Tư liệu
      • Media
        • Audio – MP3
        • Video Clips
      • Hình ảnh
    • NGOẠI VĂN
      • General Buddhist Studies
      • Buddhism with Youth
      • Buddhist Education
      • Buddhist History
      • Buddhist Culture
      • Buddhist Literature
      • Buddhist Sociology
    Thư viện Phật ViệtThư viện Phật Việt
    Trang chủ » Hoa Đàm | Nhiều Tác Giả: Ngô Mạnh Thu, Người lái đò trên dòng sông Trăng

    Hoa Đàm | Nhiều Tác Giả: Ngô Mạnh Thu, Người lái đò trên dòng sông Trăng

    27/02/2021143 Mins Read
    Share
    Facebook Twitter LinkedIn Pinterest Email

    Nội dung

    Toggle
    • Còn ai khóc cho tâm nguyện chưa tròn…?
    • Thay cho lời ngỏ
    • Về Anh Ngô Mạnh Thu
    • Ngô Mạnh Thu, những nét rất đậm trong cuộc đời tuổi trẻ và âm nhạc Việt Nam
    • Ngô Mạnh Thu, người lái đò trên Dòng Sông Trăng
    • Cảm Niệm Nhạc Sĩ Huynh Trưởng Tâm Hòa Ngô Mạnh Thu
    • Tưởng niệm Ngô Mạnh Thu: Bàn ghế cũng mồ côi
    • Nụ Cười Đôn Hậu Đã Tắt
    • Ðại Bàng gãy cánh Nhạc sĩ Ngô Mạnh Thu trong thập niên 70′
    • Nhớ Anh Ngô Mạnh Thu
    • Nhớ một người Anh, Ngô Mạnh Thu
    • Nghĩ về Huynh Trưởng Ngô Mạnh Thu
    •     Mùa Hè Đi Qua, Có Một Nỗi Buồn Đọng Lại
    • Một lần bay, là bay đến muôn trùng
    • Ngô Mạnh Thu, còn đó nụ cười
    • Nhớ Ngô Mạnh Thu
    • Sẽ một lần vẫy tay chào nhau, đi!
    • Phép “Nhìn Người” của Anh Ngô Mạnh Thu
    • Ngô Mạnh Thu, Nguyễn Thanh Hùng, hình bóng
    • Lời nói cuối của Ngô Lê Trọng Tú với bố Ngô Mạnh Thu

    Nhớ Anh Ngô Mạnh Thu

    Hồng Nga

     

    Và cũng từ đó, sự thân thiết cộng với thứ tình cảm ngọt ngào như ruột thịt đã mang tôi đến với gia đình anh lúc nào không hay, không biết. Tôi được vợ chồng anh thương và nâng đỡ như đứa em gái nhỏ trong nhà. Tôi rất thích món bún ốc mà chị Thu lại là người có biệt tài nấu món này ngon tuyệt cú mèo. Thỉnh thoảng, tôi và chị Bích Huyền vẫn thích đến thăm anh chị, nửa để tìm được bữa cơm đầm ấm, quên đi những muộn phiền xung quanh, nửa để nghe anh nhắc nhở, ủi an hoặc khuyên bảo những điều cần thiết. Cứ mỗi lần sắp ngã quỵ, tinh thần sa sút, chỉ cần nói chuyện với anh đôi phút, nhìn nụ cười hiền hòa, sự cân nhắc khoan dung và độ lượng của anh, tôi bỗng chốc như quên đi tất cả, lòng nhẹ nhàng, bình thản lạ lùng.

    Thời gian qua nhanh thật. Mới đó mà VNCR đã hơn 10 tuổi. Cách đây 6 năm, căn bệnh ung thư đã cướp đi người anh, người thày khả kính của tôi là anh Lê Đình Điểu. Tôi phải mất thời gian khá dài để tự vực dậy. Vết thương chưa kịp lành thì nay lại đến phiên anh. Tôi nhận được tin anh qua đời lúc đang cùng phái đoàn du lịch đi Tây Âu do chị Simone Nga tổ chức. Hôm đó dừng chân lại Mont Martre để ăn cơm trưa, chị Simone Nga bỗng kéo tay tôi và chị Mỹ Sương đi chậm lại. Tôi thoáng giật mình vì thấy tay chị run run và mắt chị ươn ướt. Chị nghẹn ngào, tiếng nói như đứt quãng: “Anh Thu vừa mất cách đây mấy tiếng… Tai biến mạch máu não”…

    Trời ơi! Sao lại có thể như thế này? Tàn nhẫn quá! Cả đoàn người trước mặt bỗng nhòe đi. Tôi muốn nói với họ đừng bước quá nhanh, hãy đi thật chậm, cho tôi nhìn rõ khuôn mặt từng người, cho tôi tìm hình bóng người anh thân yêu của tôi. Không, tôi không thể tin những gì chị Simone Nga vừa nói là sự thật. Có thể anh vắng mặt vì đang đi với anh Phạm Quốc Bảo thăm người bệnh hoặc bận một vài công việc trên Chùa. Hay tối hôm qua, lúc trời xuống lạnh, anh lại quên đội mũ nên bệnh nhức đầu trở lại và bây giờ anh chỉ cần uống thuốc và nghỉ ngơi vài giờ sẽ khỏe ngay thôi. Mai chiều, tôi vẫn còn gặp anh kia mà. Tôi sẽ vẫn thấy hình dáng quen thuộc của anh. Tôi sẽ không bao giờ thiếu anh trên đoạn đường trước mặt. Nhớ lại cả khoảng thời gian dài, khi các con tôi chưa lập gia đình, tôi chưa có cháu nội ẳm bồng… sáng sáng, lúc thành phố còn đang yên giấc, tôi, Nguyễn Trường, anh và anh Vũ Aùnh đã lặng lẽ chia sẻ nhau từng cơn mưa nặng hột, từng đợt gió giông bất chợt để giữ đúng giờ phát thanh, đem tiếng nói gửi đến quý thính giả mỗi ngày. Sau này, vì nhu cầu phát triển, đài có thêm chương trình cuối tuần trên làn sóng 1190 AM, tôi và nhóm thực hiện lại có dịp gặp anh nhiều hơn, được anh cận kề chỉ bảo cho những thiếu sót cần sữa chữa. Hình ảnh cảm động nhất là khi đêm đã về khuya, nhìn khuôn mặt mỏi mệt của từng đứa em, anh đã bày tỏ sự quan tâm, chăm sóc chúng tôi bằng cách tự tay đi mua ổ bánh mì, ly cà phê về ăn chung. Những điều đó nhỏ bé, lặt vặt tưởng như không có gì nhưng thực sự đã để lại trong lòng mọi người những kỷ niệm khó quên. Như tôi, lần cuối cùng gặp anh là chiều Thứ Sáu 13- tháng tám, trước khi tôi lên máy bay đi Tây Âu 1 ngày. Anh đã ân cần dặn dò như lo cho người thân sắp đi xa. Anh nói: “Ừ, đi cho vui. Nhưng nhớ phải mang theo áo ấm, thời tiết bên đó nắng mưa bất chợt. ” Chỉ ngần đó thôi, chỉ những lời giản dị mà anh trao cho, anh đâu có biết nó trở thành hành trang cho tôi suốt 14 ngày du lịch đó đây. Người ta thường dùng câu “đau như cắt” để diễn tả nỗi đau đớn cùng cực mà chúng ta khó chấp nhận. Riêng tôi, nếu bây giờ, ai cầm dao xẻ quả tim tôi ra hằng trăm mảnh cũng không đau bằng nỗi đau tôi mất anh. Anh không phải là máu mủ, ruột rà của tôi. Nhưng tôi nặng tình như vậy vì tôi nhận nơi anh quá nhiều. Với tấm lòng bao la rộng mở, anh luôn luôn đưa đôi bàn tay ấm áp để đỡ nâng, chia sẻ chân tình với tôi từng đổi thay, thăng trầm, nghiệt ngã trong đời sống. Từ đây, tôi như con chim non đã mất đi tổ ấm. Tôi lạc lõng, bơ vơ giữa giòng đời xa lạ. Tôi không biết mình phải làm gì để chống chỏi với bão táp mưa sa. Tôi muốn khóc thật nhiều để vơi đi mối sầu nặng trĩu trong lòng. Nhưng nước mắt dường như cũng đi đâu vắng. Tại sao và tại sao?…

    Có phải chết là hết? Là mọi việc sẽ được xếp vào ngăn lưu trữ. Và thời gian sẽ trôi mau, chôn vùi tất cả những gì mình lưu luyến? Mọi người rồi ai cũng có cuộc sống riêng, họ sẽ trở lại sinh hoạt thường nhật, vui với gia đình, với bạn bè, người thân và bỏ lại sau lưng tất cả ưu tư, phiền muộn, mất mát ngày hôm nay.

    Tôi không nghĩ như vậy. Đối với tôi, chết có nghĩa là mọi người sẽ nhìn thấy tên mình in rõ và đậm nét trong trang cáo phó và phân ưu mà thôi, chứ hết làm sao được. Như anh, tôi tin dù vật đổi sao dời trăm bận, dù 5 hay 10 năm nữa, vẫn không thể nào ai quên được tên anh, không thể nào để trôi vào dĩ vãng một con người sống trọn vẹn vì người khác.

    Cuộc đời này vô thường. Nhưng tôi thì bất thường. Tôi nhỏ nhoi và yếu đuối, không chịu đựng nổi những nắng mưa, bất hạnh. Tôi cần có những con người như anh dìu dắt tôi đi hết quãng đường còn lại. Nhưng rất tiếc, anh ra đi vội quá. Chỉ vài ngày nữa tôi trở lại Cali mà anh không đợi. Tôi không kịp nói với anh lời từ tạ, không kịp kể cho anh nghe những điều tôi đã học hỏi nơi xứ người. Tôi nhớ anh quá. Tình cờ, cuối tuần qua, tim tôi thắt lại khi nghe giọng nói trầm trầm, ấm áp của anh giới thiệu chương trình: “Chúng ta đi mang theo quê hương”…

    Thưa anh, em buồn lắm. Mỗi lần đi ngang phòng thu là mỗi lần em cảm thấy khóe mắt mình cay cay. Nhưng thôi, anh hãy ngủ yên, đừng mãi bận tâm lo cho đàn em nhỏ. Rồi một ngày, em ao ước được gặp lại anh, dù chỉ trong mơ, được nắm bàn tay anh đã từng dắt em đi từ những ngày chập chững trong ngành phát thanh, được ngắm nụ cười khoan dung, độ lượng của anh.

    1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19
    Hoa Đàm Ngô Mạnh Thu Tâm Hòa
    Share. Facebook Twitter Pinterest LinkedIn Tumblr Email
    Previous ArticleCommon Buddhist Text [5]: Introduction to the selections from Mahāyāna Buddhism
    Next Article Tủ sách Lotus Media

    Xem thêm

    Nguyệt san Chánh Pháp số 175 | tháng 6.2026

    02/06/2026

    Nguyệt san Chánh Pháp số 174 | tháng 5.2026

    01/05/2026

    Nguyệt san Chánh Pháp số 173 | tháng 4.2026

    02/04/2026
    Add A Comment
    Leave A Reply Cancel Reply

    Bài mới

    Uyên Nguyên: Người đã đi rồi. Núi còn đây…

    15/06/2026

    Đạo Sinh: (LUẬN CÂU-XÁ) Chương 8: Phân biệt định [Phần 27]

    02/06/2026

    Nguyệt san Chánh Pháp số 175 | tháng 6.2026

    02/06/2026

    Huỳnh Kim Quang: Đức Phật ra đời đã mở toang cánh cửa tự do cho con người

    01/06/2026

    Paul Dahlke | Đỗ Kim Thêm dịch: Tầm quan trọng của Phật giáo cho thời đại của chúng ta 

    29/05/2026

    Lãng Thanh: Tháng năm hoa tràn đồng

    28/05/2026

    Vĩnh Hảo: Chọn bạn

    28/05/2026

    Thích Nhuận Châu: Đức Phật đản sanh qua Phật Sở Hành Tán của Mã Minh

    26/05/2026

    Thích Chúc Xuân: Đức Phật ra đời: Thắp sáng An lạc, Bình đẳng và Hòa bình

    21/05/2026

    HĐGPTƯ. GHPGVNTN: Thông điệp Phật đản PL. 2570 – DL. 2026

    17/05/2026
    Mạng xã hội
    • Facebook
    • Twitter
    • Pinterest
    • Instagram
    • YouTube
    • Soundcloud
    Website Phật giáo

    Hội Đồng Hoằng Pháp | GHPGVNTN

    Phật Giáo Úc Châu

    Viên Giác Pagoda

    Quảng Ðức Homepage

    Thư Viện Hoa Sen

    Làng Mai

    Hoa Vô Ưu

    Hương Tích Phật Việt

    Đạo Hy

    Chung Huong Institute

    GÐPTVN Trên Thế Giới

    GÐPT Việt Nam (Quốc nội)

    Sen Trắng | BHD GĐPTVN tại Hoa Kỳ

    Copyright © 2026 | Phật Việt tùng thư
    • Mục đích & Chủ trương
    • Tác giả
    • Liên lạc

    Type above and press Enter to search. Press Esc to cancel.