Nhớ Anh Ngô Mạnh Thu
Hồng Nga
Và cũng từ đó, sự thân thiết cộng với thứ tình cảm ngọt ngào như ruột thịt đã mang tôi đến với gia đình anh lúc nào không hay, không biết. Tôi được vợ chồng anh thương và nâng đỡ như đứa em gái nhỏ trong nhà. Tôi rất thích món bún ốc mà chị Thu lại là người có biệt tài nấu món này ngon tuyệt cú mèo. Thỉnh thoảng, tôi và chị Bích Huyền vẫn thích đến thăm anh chị, nửa để tìm được bữa cơm đầm ấm, quên đi những muộn phiền xung quanh, nửa để nghe anh nhắc nhở, ủi an hoặc khuyên bảo những điều cần thiết. Cứ mỗi lần sắp ngã quỵ, tinh thần sa sút, chỉ cần nói chuyện với anh đôi phút, nhìn nụ cười hiền hòa, sự cân nhắc khoan dung và độ lượng của anh, tôi bỗng chốc như quên đi tất cả, lòng nhẹ nhàng, bình thản lạ lùng.
Thời gian qua nhanh thật. Mới đó mà VNCR đã hơn 10 tuổi. Cách đây 6 năm, căn bệnh ung thư đã cướp đi người anh, người thày khả kính của tôi là anh Lê Đình Điểu. Tôi phải mất thời gian khá dài để tự vực dậy. Vết thương chưa kịp lành thì nay lại đến phiên anh. Tôi nhận được tin anh qua đời lúc đang cùng phái đoàn du lịch đi Tây Âu do chị Simone Nga tổ chức. Hôm đó dừng chân lại Mont Martre để ăn cơm trưa, chị Simone Nga bỗng kéo tay tôi và chị Mỹ Sương đi chậm lại. Tôi thoáng giật mình vì thấy tay chị run run và mắt chị ươn ướt. Chị nghẹn ngào, tiếng nói như đứt quãng: “Anh Thu vừa mất cách đây mấy tiếng… Tai biến mạch máu não”…
Trời ơi! Sao lại có thể như thế này? Tàn nhẫn quá! Cả đoàn người trước mặt bỗng nhòe đi. Tôi muốn nói với họ đừng bước quá nhanh, hãy đi thật chậm, cho tôi nhìn rõ khuôn mặt từng người, cho tôi tìm hình bóng người anh thân yêu của tôi. Không, tôi không thể tin những gì chị Simone Nga vừa nói là sự thật. Có thể anh vắng mặt vì đang đi với anh Phạm Quốc Bảo thăm người bệnh hoặc bận một vài công việc trên Chùa. Hay tối hôm qua, lúc trời xuống lạnh, anh lại quên đội mũ nên bệnh nhức đầu trở lại và bây giờ anh chỉ cần uống thuốc và nghỉ ngơi vài giờ sẽ khỏe ngay thôi. Mai chiều, tôi vẫn còn gặp anh kia mà. Tôi sẽ vẫn thấy hình dáng quen thuộc của anh. Tôi sẽ không bao giờ thiếu anh trên đoạn đường trước mặt. Nhớ lại cả khoảng thời gian dài, khi các con tôi chưa lập gia đình, tôi chưa có cháu nội ẳm bồng… sáng sáng, lúc thành phố còn đang yên giấc, tôi, Nguyễn Trường, anh và anh Vũ Aùnh đã lặng lẽ chia sẻ nhau từng cơn mưa nặng hột, từng đợt gió giông bất chợt để giữ đúng giờ phát thanh, đem tiếng nói gửi đến quý thính giả mỗi ngày. Sau này, vì nhu cầu phát triển, đài có thêm chương trình cuối tuần trên làn sóng 1190 AM, tôi và nhóm thực hiện lại có dịp gặp anh nhiều hơn, được anh cận kề chỉ bảo cho những thiếu sót cần sữa chữa. Hình ảnh cảm động nhất là khi đêm đã về khuya, nhìn khuôn mặt mỏi mệt của từng đứa em, anh đã bày tỏ sự quan tâm, chăm sóc chúng tôi bằng cách tự tay đi mua ổ bánh mì, ly cà phê về ăn chung. Những điều đó nhỏ bé, lặt vặt tưởng như không có gì nhưng thực sự đã để lại trong lòng mọi người những kỷ niệm khó quên. Như tôi, lần cuối cùng gặp anh là chiều Thứ Sáu 13- tháng tám, trước khi tôi lên máy bay đi Tây Âu 1 ngày. Anh đã ân cần dặn dò như lo cho người thân sắp đi xa. Anh nói: “Ừ, đi cho vui. Nhưng nhớ phải mang theo áo ấm, thời tiết bên đó nắng mưa bất chợt. ” Chỉ ngần đó thôi, chỉ những lời giản dị mà anh trao cho, anh đâu có biết nó trở thành hành trang cho tôi suốt 14 ngày du lịch đó đây. Người ta thường dùng câu “đau như cắt” để diễn tả nỗi đau đớn cùng cực mà chúng ta khó chấp nhận. Riêng tôi, nếu bây giờ, ai cầm dao xẻ quả tim tôi ra hằng trăm mảnh cũng không đau bằng nỗi đau tôi mất anh. Anh không phải là máu mủ, ruột rà của tôi. Nhưng tôi nặng tình như vậy vì tôi nhận nơi anh quá nhiều. Với tấm lòng bao la rộng mở, anh luôn luôn đưa đôi bàn tay ấm áp để đỡ nâng, chia sẻ chân tình với tôi từng đổi thay, thăng trầm, nghiệt ngã trong đời sống. Từ đây, tôi như con chim non đã mất đi tổ ấm. Tôi lạc lõng, bơ vơ giữa giòng đời xa lạ. Tôi không biết mình phải làm gì để chống chỏi với bão táp mưa sa. Tôi muốn khóc thật nhiều để vơi đi mối sầu nặng trĩu trong lòng. Nhưng nước mắt dường như cũng đi đâu vắng. Tại sao và tại sao?…
Có phải chết là hết? Là mọi việc sẽ được xếp vào ngăn lưu trữ. Và thời gian sẽ trôi mau, chôn vùi tất cả những gì mình lưu luyến? Mọi người rồi ai cũng có cuộc sống riêng, họ sẽ trở lại sinh hoạt thường nhật, vui với gia đình, với bạn bè, người thân và bỏ lại sau lưng tất cả ưu tư, phiền muộn, mất mát ngày hôm nay.
Tôi không nghĩ như vậy. Đối với tôi, chết có nghĩa là mọi người sẽ nhìn thấy tên mình in rõ và đậm nét trong trang cáo phó và phân ưu mà thôi, chứ hết làm sao được. Như anh, tôi tin dù vật đổi sao dời trăm bận, dù 5 hay 10 năm nữa, vẫn không thể nào ai quên được tên anh, không thể nào để trôi vào dĩ vãng một con người sống trọn vẹn vì người khác.
Cuộc đời này vô thường. Nhưng tôi thì bất thường. Tôi nhỏ nhoi và yếu đuối, không chịu đựng nổi những nắng mưa, bất hạnh. Tôi cần có những con người như anh dìu dắt tôi đi hết quãng đường còn lại. Nhưng rất tiếc, anh ra đi vội quá. Chỉ vài ngày nữa tôi trở lại Cali mà anh không đợi. Tôi không kịp nói với anh lời từ tạ, không kịp kể cho anh nghe những điều tôi đã học hỏi nơi xứ người. Tôi nhớ anh quá. Tình cờ, cuối tuần qua, tim tôi thắt lại khi nghe giọng nói trầm trầm, ấm áp của anh giới thiệu chương trình: “Chúng ta đi mang theo quê hương”…
Thưa anh, em buồn lắm. Mỗi lần đi ngang phòng thu là mỗi lần em cảm thấy khóe mắt mình cay cay. Nhưng thôi, anh hãy ngủ yên, đừng mãi bận tâm lo cho đàn em nhỏ. Rồi một ngày, em ao ước được gặp lại anh, dù chỉ trong mơ, được nắm bàn tay anh đã từng dắt em đi từ những ngày chập chững trong ngành phát thanh, được ngắm nụ cười khoan dung, độ lượng của anh.
