Sẽ một lần
vẫy tay chào nhau, đi!
Quảng Pháp
Buổi trưa hôm đó, Anh gọi Bích Khuê và rủ cả tôi ra quán Cháo Cá Chợ Cũ, tọa lạc trên đường Westminster cùng ăn trưa. Khi tôi và Khuê vừa đến, Anh đã ngồi chờ sẵn nơi đó chừng mươi phút rồi.
Bích Khuê trong thời gian này đang làm việc cùng với tôi cho một hãng in của người Trung Đông. Mặc dù tôi là “sếp”, trông coi phòng thiết kế có nhiều nhân viên, nhưng hình như công việc ở đó tôi đều nhờ cậy vào Khuê hết cả. Khuê sắp xếp từ trong ra ngoài, còn tôi mỗi buổi sáng khi vào công ty chỉ gặp gỡ mọi người “chiếu lệ”, rồi nhanh chóng trở vào văn phòng riêng, đóng cửa và chuyên chú… làm việc “chùa”.
Thuở ấy, gặp gỡ nhau ở quán Cháo Cá Chợ Cũ, khi chia tay Anh còn gọi vói theo, nhắc Khuê nhớ gởi một ít quà về cho các chị, tức mấy cô con gái của Anh còn kẹt lại bên quê nhà, nhân dịp có sinh nhật của cháu chắt gì đó. Nhưng tôi đâu ngờ buổi trưa hôm ấy là ngày định mệnh, lần cuối tôi gặp Anh, vì rạng sáng hôm sau Khuê gọi rất sớm báo tin, “Bố bị tai biến mạch máu não, hôn mê sâu ở bệnh viện”.
Rồi từ đó Anh đi biệt!
…
Bây giờ trong trí nhớ lờ mờ, ẩn hiện bất chợt trên những khúc sông đời tấp giạt, lở bồi, tôi vẫn nhớ nụ cười tươi tắn và cánh tay vẫy cao lạ thường không như những lần gặp gỡ và chia tay nào trước đó, lúc Anh tiễn tôi và Khuê ra xe, trở về. Nghĩa là, có những cuộc chia tay tưởng chỉ tạm gác lại một cuộc chơi để hẹn hò thêm lần tương phùng tiếp nữa, nhưng lại là cuộc chia tay muôn trùng, xa. Biết đâu!
Sau này, có rất nhiều người kể lại với tôi, khoảng thời gian gần ngày Anh mất, Anh hay “đột kích” đến thăm bằng hữu, anh chị em áo lam nhất là Ái Hữu Gia đình Phật tử Vĩnh Nghiêm. Trong những lần gặp gỡ này, anh hay đề nghị mọi người chụp hình để lưu niệm, một việc làm mà trước đó Anh luôn tránh né. Bạn bè nếu có được những tấm hình của Anh, thì chỉ là chuyện tùy duyên, ngẫu nhỉ.
Ừ, mọi chuyện đều ngẫu nhỉ, như Anh đến và đi trong cuộc đời này cũng chỉ là ngẫu nhỉ, nhưng hành trạng của một kiếp người có ngẫu nghỉ chăng? Khi Anh mang sứ mệnh chuyên chỡ Phật Chất vào cuộc sống này bằng hiện thân của gã chèo đò thâm trầm xuôi ngược trên Dòng Sông Trăng, mảnh Trăng tròn đầy trí huệ Phật!
Bấy giờ, còn bao người qua bến, mà nhớ kẻ chống sào!
*Trong kế hoạch ấn hành sách vở Phật giáo giá trị, hồi đó Anh có ý định thực hiện Toàn Tập Thích Đức Nhuận, quyển sách đầu tiên anh đang sưu lục, bàn với tôi và định cho thực hiện trước là “Phật học tinh hoa”. Quyển này ở quê nhà lúc ấy Hòa Thượng Đức Nhuận có gởi ra một cuốn, đích thân ghi chú tay những điểm cần sửa chữa, và do anh Đặng Đình Khiết trao lại. Tiếc là chưa làm kịp, Anh đi biền biệt!
