Lời nói cuối
của Ngô Lê Trọng Tú
với bố Ngô Mạnh Thu
Ngô Lê Trọng Tú
Kính bạch chư tôn Hòa Thượng, Thượng Tọa, Ðại Ðức Tăng Ni;
Kính thưa quý vị đại diện các cơ quan truyền thông, đoàn thể cộng đồng;
Kính thưa quý bác, cô, chú thân hữu của bố chúng tôi và các bạn hữu của gia đình,
Xin cho phép chúng tôi được nói chuyện với bố của chúng tôi như khi bố còn sống lần cuối.
Bố,
Cả tuần nay, con được nghe thật nhiều về bố. Những thước phim tâm thức về một huynh trưởng Gia Ðình Phật Tử; một trưởng Du Ca; một người của nghệ thuật, văn hóa, âm nhạc, xã hội; một người có khả năng tiếp nhận mọi điều với một nụ cười v. v… Một người rất hòa ái với tất cả mọi người.
Khi con ở tuổi thiếu niên, những câu chuyện cổ tích có tính cách ngụ ngôn qua những lá thư bố gửi từ trong nước. Bố đã chỉ dạy những đức tính “bao dung (hay từ bi) tha thứ (hay hỷ xả) với mọi người và nghiêm khắc với chính mình (hay thanh tịnh để tinh tấn) phải là châm ngôn cho con đường sống của mình để vươn lên ngày càng tốt đẹp hơn. Ðó là những đức tính cầm thiết cho một người có tâm chí và có tâm hồn”.
Những bài học về tinh thần và vật chất chỉ là phương tiện. Cứu cánh của mỗi người chính là con người với trọn vẹn tình người của nó. Chính điều này khiến con người trở thành động vật cao quý.
Những điều bố tin tưởng tuyệt đối về tình thương không nhất thiết chỉ có trong ruột thịt mà còn có cả trong cộng đồng xã hội nữa là những điều bố luôn luôn nhắc nhở chúng con.
Và, còn rất nhiều điều nữa… mà nhiều quá, trong một tuần lễ, từ lúc bố nằm xuống đến ngày cuối tang lễ của bố, con và các em mới thấy ra hình ảnh khá đầy đủ về bố qua những tâm tình, những câu chuyện của các bác, các chú, cô và bạn hữu của bố đã kể lại trong mấy ngày hôm nay. Nhiều quá làm sao chúng con nhớ hết hả bố. Nhưng có một điều chúng con học được trong mấy ngày ngắn ngủi này là sống một cuộc sống có giá trị và hết lòng với những giá trị đó và tận tụy với mọi người chung quanh.
Thưa bố,
Chúng con hiểu bài học đó không dễ để thực hành, nhưng chúng con sẽ hết sức. Chúng con xin hứa trước vong linh của bố trước giờ chúng con không còn bao giờ trông thấy bố bằng xương thịt của tấm thân tứ đại. Nhưng bố sẽ ở mãi bên chúng con, chúng con biết chắc như thế. Mấy ngày hôm nay mẹ mệt nhiều, bố yên tâm, chúng con sẽ hết lòng yêu thương nhau và hết lòng chăm sóc cho mẹ.
12 Tháng Chín tới này sinh nhật bố, con xin đọc một bài thơ góp vào hành trang TÌNH NGƯỜI mà suốt mấy ngày nay quý Thầy, Gia Ðình Phật Tử các miền, các bác, cô, chú đã sửa soạn cho chuyến viễn du này của bố.
MỘT BUỔI TẬP ÐÀN NHỚ BỐ
ghi-ta chập chững ngòn đàn,
măng-đô phím nhịp rung ngàn nốt không.
xưa con dạo khúc vỡ lòng,
cạnh đàn Bố đệm tơ đồng quyện vương.
hợp hòa phụ tử thân thương,
đêm đêm vang tấu con nương Bố dìu.
bên ngoài cây đứng chắt chiu,
từng cơn gió thổi bên chiều buông lơi
đêm nay đàn tiếng chơi vơi,
măng-đô vắng nhịp, phách rơi, nhạc tàn.
Kính bạch quý thầy tôn quý,
Kính thưa quý vị đại diện các đoàn thể, các cơ quan truyền thông, quý bác, cô, chú, và các bác, cô, chú trong tổ chức Gia Ðình Phật Tử Việt Nam và Ái Hữu Vĩnh Nghiêm, các bạn hữu của gia đình,
Chúng tôi thay mặt mẹ và toàn thể gia đình thành tâm biết ơn và xin ghi khắc ân nghĩa này.

