Ðại Bàng gãy cánh
Nhạc sĩ Ngô Mạnh Thu trong thập niên 70′
Nguyên Kim
Hôm 17 tháng 8 năm 2004 đang có công việc ở phía Bắc Cali, bỗng nghe anh Ngô Mạnh Thu bị tai biến mạch máu não đã chở vào bệnh viện UCI, tôi vội vàng lái xe quay về và đi thẳng vô bệnh viện.
Nhìn anh nằm trên giường cấp cứu như đang ngủ, Tôi đến bên cạnh bóp nhè nhẹ vào đôi vai anh, đưa tay vuốt lại mái tóc hai màu cho ngay ngắn, tôi chẳng hề muốn khóc trước mặt mọi người nhưng nước mắt cứ tự nhiên chảy ra, tôi ôm cháu Khuê chỉ nói mấy chữ: Chú đau lòng quá.
Ngoài ra không nói thêm được gì, biết nói gì bây giờ khi cuộc đời của anh có quá nhiều điều để nói. Anh như là một bóng cây để nhiều thế hệ đàn em ngồi kề, tâm sự. Anh như là một biểu tưởng cho sức làm việc.
Lãnh đạo với thái độ đơn giản, lắng nghe mọi người, suy nghĩ chín chắn và rất cương quyết sau khi đã quyết định. Anh là một con chim “Ðại Bàng” chính hiệu như biệt danh mọi người ưu ái trao tặng cho anh.
Mặc dù ai cũng biết anh là thành viên kỳ cựu, suốt đời lo lắng cho màu áo lam nói chung, cho GÐPT Vĩnh Nghiêm nói riêng nhưng thật ra anh còn là người của nhiều nơi khác, anh là một trong những trưởng du ca kỳ cựu, là thành viên của hội đồng quản trị Công Ty Người Việt, là giám đốc Ðài Phát Thanh VNCR và hơn hết anh là một nhạc sĩ với rất nhiều ca khúc mang tải đậm tình người được anh chị em du ca sử dụng cũng như nhiều nhạc phẩm đang được anh chị em áo lam hát trong các buổi sinh hoạt của mình và gần đây nhất là những tác phẩm anh viết cho Giải Khuyến Học.
Nhưng với chúng tôi, những đứa em thân cận thì anh là một người anh chịu khó lắng nghe, hình như anh sinh ra để nghe lời ta thán, không biết bao nhiều điều phiền muộn của các đứa em được anh lắng nghe. Ngược lại các đứa em đó cũng trông chờ nơi anh những lời khuyên nhủ, lúc nào cũng chân tình, nhỏ nhẹ. Anh đúng là bóng dáng của một Ðại Bàng để các em nhìn vào.
Tấm gương đạo đức của anh không ai có thể dị nghị, nhưng cái đạo đức mà anh có là cái đạo đức trí tuệ, không giả dối, không làm bộ làm tích điều này khiến chúng tôi kính trọng anh nhiều hơn nữa.
Từ ngày anh nhận lời đỡ đầu cho đứa con gái lớn của tôi và đứng ra làm chủ hôn cho cháu và cũng vì công việc tôi với anh gần như ngày nào cũng gặp nhau, ăn chung với nhau nên tôi mới có dịp nghe anh tâm sự nhiều chuyện, thì ra anh đã phải nghe nhiều nên cũng muốn cho người khác nghe lại những gì sâu kín từ trái tim của mình, từ chuyện nhỏ xíu như cháu X… mới tốt nghiệp, thằng Y… vừa mới có đứa con đầu lòng cho đến chuyện lớn hơn như chuyện trong họ Vĩnh Nghiêm, chuyện của anh chị em áo lam phải trải qua nhiều sóng gió, chuyện đùa vui về hậu sự của mình, tôi cảm nhận được những lời tâm sự của anh một cách sâu sắc và càng thêm kính trọng anh hơn.
Khi nói về ai đó với tôi, ngay cả những vấn đề của quý thầy anh cũng rất thẳng thắn nhưng luôn kèm theo những kết luận rất tình người, cái phê bình anh dành cho ai đó cũng nằm trong ý thức xây dựng tuyệt đối, không phải nói ra để đả kích một ai. Tôi hiểu thêm ra một điều chính vì cái “tâm” từ bi này đã làm lời nói của anh thật sự có trọng lượng ngay cả với những người bị anh khiển trách, ai cũng có thể cảm nhận được tấm lòng của anh đối với mình.
Gần đây nhất khi có vài chuyện không vui trong nội bộ GÐPT, nhiều người đã in trên net xuống nhiều bài viết cho anh đọc, anh đưa cho tôi và nói là: Cần phải thật kiên nhẫn, bình tĩnh và đừng bao giờ trả lời một điều gì, cho dù họ có đề cập đến tên một ai đó, tôi hiểu tấm lòng bao la của anh đối với tiền đồ của GÐPT nên lúc nào cũng kính cẩn nghe lời dạy bảo của anh và xếp qua hết qua một bên. Khi cuốn kỷ yếu Vĩnh Nghiêm sắp hoàn thành anh gọi tôi vào phòng và nói: “Cậu về viết cho anh 2 trang “Bình thư pháp” để anh cặp vào giữa, khi mở ra là thấy ngay”.
Tôi hỏi anh chữ gì? Anh nói:
Cậu về viết hai chữ “nhẫn” và “quan”.
Tôi hỏi sao lại viết 2 chữ này mà không viết những chữ khác như là “tâm” “Phật” hay là “viên” v. v. anh nói lúc này chúng ta cần có “nhẫn” và cần quán tưởng đến cửa ải “quan” mà mọi người cần phải vượt qua.
Tôi nói lừng khừng là để coi, vì tôi đã nắm bắt được ý của anh, nhưng sau khi suy nghĩ tôi hẹn với anh là sau kỳ đại hội ở Texas về sẽ viết tôi biết rằng những điều mình viết ra sẽ khó khăn vô cùng, vì ngay chính bản thân tôi ngay lúc ngồi đối diện với anh trong căn phòng làm việc trong tòa soạn tôi cũng đã thấy mình chưa đủ “nhẫn” và chưa đủ sức để vượt qua “quan” mà anh muốn diễn đạt.
Anh khuyến khích tôi rất nhiều để cố tâm suy nghĩ cho 2 trang giấy này, những ngày rời xa Cali, gặp lại nhiều anh chị em Lam Viên, tôi chiêm nghiệm và càng cảm thông được với tâm tư của anh, nên dự tính khi về tới sẽ trình bày với anh và giao bài cho anh ngay tức khắc. Nhưng quá trễ, khi nghe tin anh đã không còn có cơ hội đọc những gì tôi định thay anh viết xuống trang giấy của “Kỷ Yếu Vĩnh Nghiêm” và giờ đây đứng trước thi hài bất động của anh, tôi thấy có lẽ mình cũng không cần phải viết ra.
Anh đã một mình vượt “quan ải” ra đi, để lại sau lưng biết bao điều chưa làm được, anh đã kiên nhẫn chờ đợi những đứa em của mình cùng với anh lên đường vượt qua cửa “quan” của tâm thức bằng cái tâm “nhẫn” của bậc bồ tát, nhưng hình như anh có quá nhiều những con chim se sẽ bên cạnh khiến cho cánh chim Ðại Bàng của anh dù có rộng lớn bao nhiêu cũng không đủ sức cưu mang và anh đã gãy cánh giữa đường bay để lại bao nhiêu là nước mắt và những cánh chim se sẽ tan tác không còn luồng gió lớn của cánh chim rộng nâng đỡ.
Trên đường lái xe về nhà, tôi vô thức lại chệch sang những khúc quanh, đi lạc về nhà mình trên một đoạn đường ngắn mà vốn dĩ tôi tự hào có thể “nhắm mắt” lái cũng tới nơi.
Thì ra khi mất đi cái bóng dáng của cánh chim đang dang rộng trên bầu trời, mới hay mình yếu đuối cỡ nào? Mới hay mặt trời nóng đến mức nào? Từ lâu luồng gió lớn của cánh chim Ðại Bàng đã mòn mỏi ra sức quạt gió để nâng đỡ các chú chim non có đủ sức bay theo đàn mà những con chim se sẽ như tôi cứ tưởng là cái luồng gió đó chính là do từ đôi cánh bé tý của mình.
Ngô Mạnh Thu!!! 3 chữ đó không gói vào một hội đoàn nào mà đã trở thành một niềm hãnh diện chung cho những ai, những nơi nào, những hội đoàn nào có dịp sinh hoạt cùng với anh, vì có anh là có sự hòa thuận, là có sự yêu thương. Nhiều khi anh chỉ đến đó, ngồi nghe vậy mà năng lượng từ bi của anh hình như cũng lang tỏa ra chung quanh khiến cho một ai đó sắp nổi nóng cũng phải chùng tâm, những lời gay gắt sắp nói ra cũng kịp thời giữ lại.
Anh đúng là cánh chim Ðại Bàng của các em, chúng em giờ đây đâu còn dịp nào ngồi nhìn anh mỉm cười trên chiếc ghế sau vườn nhà, dưới giàn nho xanh um do chính anh vun trồng, chúng em cũng đâu còn có cơ hội gặp anh để “mè nheo” đủ thứ chuyện trên đời, từ chuyện gia đình đến chuyện bạn bè hay lớn hơn là chuyện các hội đoàn nhất là trong các vấn đề liên quan đến anh chị em Lam Viên.
Anh nằm xuống đột ngột quá, chúng em cứ nghĩ là anh quá mệt mỏi muốn nằm yên để dưỡng thần, nhưng sự thật vẫn không thể nào dấu đi được.
Cánh chim Ðại Bàng Ngô Mạnh Thu đã gãy cánh trên đường bay dài, để lại đàng sau lưng biết bao hoài vọng, có những nỗi niềm chưa kịp nói ra và nhất là cánh chim lớn xếp lại bất ngờ đã làm hụt hẫng nhiêu cách chim non đang chập chững bay theo sau.
Nước mắt và nỗi đau của chúng em cũng không làm gì được trong lúc này, chỉ có một điều chúng em cảm nhận rõ ràng là mình đã mất đi một hình bóng dễ thương, đáng kính trong “cuộc chơi”.
Trên bầu trời rộng, đầy bão táp, những con chim se sẽ giờ đây đã không còn nơi mà “nương gió” để bay cao.
Ðại Bàng Ngô Mạnh Thu đã gãy cánh thật sự trên đường bay dài.
